Năm Tạ Duẫn Minh bị đưa lên Di Sơn, y mới tròn tám tuổi.
Đường núi quanh co uốn lượn, tựa như một sợi dây xám bị ném vào tuyết, quấn chặt lấy cổ y, kéo lê từng bước, siết dần lên tận mây cao.
Những gia nhân theo hầu nói: "Điện hạ, trên núi thanh tĩnh, rất thích hợp để dưỡng bệnh."
Hai chữ điện hạ ấy nghe như một lời mỉa mai. Tạ Duẫn Minh quay đầu đi, giả như không nghe thấy.
Đội hộ quân âm thầm đóng trại dưới chân núi, người trên đỉnh núi chỉ biết rằng từ kinh thành phú quý đưa tới một vị tiểu công tử.
Những ngày đầu đặt chân tới nơi này, trong lòng Tạ Duẫn Minh chỉ toàn u ám.
Y tin rằng mình trước hết bị mẫu thân vứt bỏ, sau đó lại bị phụ hoàng thuận tay ném đi, chẳng khác gì một bọc hành lý đã dùng cũ. Thuốc, y nhất quyết không uống; lời, y một câu cũng không nói, cố ý hành hạ chính bản thân mình.
Lệ Phong luôn ở bên thấp giọng dỗ dành y, chẳng biết đã dỗ bao lâu, miệng lẩm bẩm không dứt. Hắn vốn chẳng có bao nhiêu chữ nghĩa trong bụng, một câu nói có thể lặp đi lặp lại mấy chục lần. Hắn lại bưng thuốc tới, định dùng thìa đút cho y, nhưng Tạ Duẫn Minh đột ngột giơ tay hất mạnh, lật úp cả bát thuốc, để thứ nước đen sánh đắng chát bắn tung khắp nền đất.
Lệ Phong hoảng hốt cúi người xuống, dùng tay áo thấm đi vũng thuốc vẫn còn vương vị đắng, sợ y bị ướt, ướt thì lạnh, lạnh thì sinh bệnh. Tạ Duẫn Minh vốn đã mang bệnh trong người, thân thể suy nhược đến mức ấy. Hắn lặng lẽ nhặt những mảnh bát vỡ, rồi quay vào bếp, sắc lại một bát thuốc mới.
Thuốc mang về, để nguội, đen sẫm như đêm tối, mà người trên giường vẫn không nhúc nhích.
Chiều xuống, Thiệu tướng quân giẫm theo ánh hoàng hôn mà lên núi, ánh mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào y.
Thiệu tướng quân nói: "Uống thuốc đi." Giọng điệu như ra lệnh.
Tạ Duẫn Minh cúi đầu, mái tóc đen rũ xuống, che khuất toàn bộ thần sắc.
"Ngươi quyết định tìm cái chết sao?" Thiệu tướng quân cười lạnh một tiếng, "Được thôi, Di Sơn này không thiếu hố chôn, nhưng đừng làm bẩn chỗ của ta."
Nghe xong, Tạ Duẫn Minh chỉ vùi mặt vào đầu gối, hàm răng nghiến chặt đến ê buốt.
Nhưng Lệ Phong thì bùng nổ.
Hắn như pháo bị châm lửa, lao tới đâm sầm vào chân tướng quân, nắm đấm giáng loạn xạ, nước mắt nước mũi giàn giụa: "Ngươi nói bậy! Ngươi phun phân! Cút đi!" Giọng hắn vỡ toang, gào lên khản đặc: "Ngươi giống hệt bọn họ! Ngươi cũng bắt nạt người ta! Ra ngoài — ra ngoài!"
"Cái thân thể ấy, há có thể để y hồ nháo?" Thiệu tướng quân thở dài, "Không uống thuốc, y sẽ bệnh chết. Có những chuyện, sớm muộn gì cũng phải tự nghĩ cho thông!"
Lệ Phong tức đến dậm chân: "Ngươi không biết dỗ dành một chút sao?"
Thiệu tướng quân: "......"
Ông nào biết dỗ trẻ con, cuối cùng chỉ lạnh lùng ném lại một câu "tùy các ngươi", rồi xoay người rời đi.
Cánh cửa khép lại, tiếng bước chân xa dần. Lúc này Tạ Duẫn Minh mới chậm rãi ngẩng đầu, tóc trước trán bị mồ hôi lạnh dính bết, làm nổi bật đôi mắt đen trống rỗng.
Lệ Phong lại bưng thuốc mới tới. Miệng bát nóng đến đỏ cả đầu ngón tay. Hắn nằm sấp bên mép giường, cằm gác lên cánh tay, ánh mắt sáng đến đáng sợ: "Chủ tử, đừng sợ. Ta ở đây với người. Ta đã đuổi ông ta đi rồi. Ta sẽ không rời nửa bước nữa."
Tạ Duẫn Minh nhìn hắn cẩn thận đưa thìa thuốc tới. Một bát thuốc đắng, y uống cạn.
Dĩ nhiên Tạ Duẫn Minh không muốn chết, chỉ là nhất thời không thể chấp nhận được.
Xương cốt như bị rút tủy, mềm đến mức không thể trở mình. Y vùi kín mặt, khóc cũng kiềm chế, bờ vai run lên từng nhịp, như có một con thú non bị nhốt trong lồng ngực va đập loạn xạ mà không tìm thấy lối ra. Nước mắt trượt dọc sống mũi xuống khóe môi, mặn chát đắng nghét. Y lười đến mức chẳng buồn đưa tay lau, dường như để cho nỗi khổ ấy tiếp tục chảy, thì bản thân sẽ bị ướp đến tê liệt, biến thành một khúc gỗ không còn biết đau.
Khóc cạn rồi, trong ngực vẫn nghẹn một cơn ác khí —
Không cam lòng.
Chính là không cam lòng!
Tạ Duẫn Minh không nhìn thấy, nhưng Lệ Phong lại thấy rõ từng giọt nước mắt ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!