Canh trống vừa dứt, tường cung đã nhuộm màu mực đêm.
Khi Tạ Duẫn Minh trở về Trường Lạc Cung, địa long bên dưới vẫn đang đốt, hơi nóng từ than hồng xuyên theo hỏa đạo đã sưởi ấm nội điện đến mức ấm áp dễ chịu, vậy mà cung nhân vẫn bưng thêm chậu than tới, chỉ sợ y thấy lạnh.
Tạ Duẫn Minh ngồi trước án, ung dung nghịch một chậu ô vũ ngọc, thân cành xanh sẫm, trên đỉnh vươn ra một mầm non đỏ thẫm, tựa như một lưỡi đoản kiếm còn chưa rời vỏ.
Loài cây này sinh trưởng ở Nam Cương, ngày khép đêm nở, cực kỳ kỵ hàn, người thường khó mà nuôi sống, vậy mà trong tay y lại được chăm sóc rất tốt. Đầu mầm thẳng tắp, mang theo vẻ sắc bén lạc lõng giữa tiết trời.
Lệ Phong dâng lên chiếc kéo mạ vàng. Y đưa tay nhận lấy, đầu ngón tay đã ngả xanh, nhưng động tác vẫn vững vàng, không hề run rẩy.
"Cách" — Một tiếng giòn tan vang lên.
Mầm non khỏe nhất bị cắt gọn từ gốc. Từ vết cắt rỉ ra dòng nhựa trắng sữa, chảy dọc thân cành, tựa như một giọt lệ đông cứng, rồi bị y hờ hững dùng khăn lau đi.
Ánh lửa chiếu lên gương mặt y, nửa tái nhợt, nửa đỏ sẫm, như bạch ngọc phủ men huyết. Cành bị cắt bị y tiện tay ném vào chậu than, phát ra một tiếng "xì", còn phủ đệ của Thượng thư Bộ Binh Cảnh Trung, lúc này đã là biển lửa ngút trời.
Cổng lớn sơn đỏ bị đâm bật ra, quan binh như lang như hổ ồ ạt xông vào. Ánh đuốc nhuộm bầu trời đêm thành màu cam bất tường, tiếng quát tháo thô bạo hòa lẫn âm thanh lục soát ầm ĩ, hỗn loạn khắp nơi.
Bên trong tường cung, kim kéo hạ xuống.
Bên ngoài tường cung, đầu người rơi đất.Ngày hôm sau.
Ngũ hoàng tử và Tam hoàng tử gần như cùng lúc tiến cung, nghi trượng hai bên bất ngờ chạm mặt, rầm rộ chắn ngay trước cửa Trường Lạc Cung, khiến cung nhân nhất thời không biết xử trí thế nào.
Ngũ hoàng tử phủi vạt áo, hành lễ qua loa: "Gặp Tam ca."
Tam hoàng tử cau mày: "Sao Ngũ đệ cũng đến đây?"
Ngũ hoàng tử cười nhạt: "Chẳng lẽ Trường Lạc Cung chật hẹp đến mức Tam ca đến được, còn đệ đệ thì không?"
Tam hoàng tử cười đáp: "Bản vương thấy gần đây vận khí của Ngũ đệ không tốt lắm, chi bằng ở phủ tìm đạo sĩ trừ tà. Đến Trường Lạc Cung mà lỡ làm Đại ca nhiễm bệnh thì phải làm sao?"
Ngũ hoàng tử hừ lạnh: "Bản vương bị gian nhân hãm hại, vận rủi quấn thân, cho nên càng nên tới tìm Đại ca. Đại ca phúc khí trong người, biết đâu đệ đệ nhờ đó mà đổi vận?"
Còn chưa bước qua cửa cung, trên mặt hai vị hoàng tử đã chất đầy vẻ quan tâm đối chọi gay gắt.
Ngũ hoàng tử dẫn đầu tiến lên, nói với nội thị giữ cửa: "Đại ca mấy hôm trước thân thể bất an, bản vương trong lòng vô cùng lo lắng, đặc biệt tìm được một củ sơn sâm trăm năm tuổi, mang đến bồi bổ nguyên khí, coi như chút tâm ý."
Tùy tùng phía sau dâng lên hộp gấm, sơn sâm bên trong quả nhiên phẩm tướng xuất chúng. Trong lòng Ngũ hoàng tử nóng như lửa đốt, ánh mắt khóa chặt Tam hoàng tử, tuyệt không muốn bị lão Tam áp đảo trong việc lôi kéo Tạ Duẫn Minh.
Tam hoàng tử sao chịu kém: "Ngũ đệ quả thật có lòng. Bản vương gần đây được một rương minh châu cống từ Đông Hải, nghĩ Đại ca xưa nay phong nhã, bày trong điện thưởng ngoạn hay khảm trang sức đều rất hợp."
Thế nhưng nội thị giữ cửa lại khom người cung kính đáp: "Nô tài khấu kiến Tam điện hạ, Ngũ điện hạ. Bẩm hai vị điện hạ, Đại điện hạ vừa rồi... đã được Đức Phi nương nương ở Dực Khôn Cung mời đi, nói rằng muốn cùng Đại điện hạ hàn huyên chuyện gia đình."
"Cái gì?!" Sắc mặt Ngũ hoàng tử đại biến, túm lấy cổ áo nội thị, hận đến mức muốn động thủ.
"Ra là vậy." Tam hoàng tử nghe mẫu phi ra tay, trong lòng càng thêm mừng rỡ. Hắn nhìn Ngũ hoàng tử, nụ cười đắc ý không hề che giấu, giọng đầy mỉa mai: "Ngũ đệ làm gì thế? Mẫu phi của bản vương xưa nay hiền hậu chu toàn, ắt là xót Đại ca bệnh mới khỏi, nên đích thân chăm sóc."
"Chỉ tiếc... Ngũ đệ à, Thục Phi nương nương gần đây còn đang tĩnh dưỡng trong cung, e rằng không thể giống mẫu phi của bản vương, chuyện gì cũng tự tay lo liệu cho Đại ca."
"Đại ca tâm tư tinh tế, nhạy cảm, nghĩ rằng... lúc này cũng chẳng muốn gặp những người có liên quan đến Thục Phi nương nương, tránh thêm phiền lòng chăng?"
"Ngũ đệ đừng giận, vận khí đang ở phía Tam ca đây, Tam ca tự nhiên giữ được." Tam hoàng tử cười nhẹ liên hồi, quay sang nội thị: "Cất lễ vật của bản vương đi, bản vương muốn đến thăm mẫu phi."
Nói xong liền rời đi, bỏ lại Ngũ hoàng tử đứng trơ tại chỗ.
Sắc mặt Ngũ hoàng tử đã xanh xám, gân xanh nơi thái dương giật nhẹ. Mẫu phi bị giam lỏng chính là tử huyệt lớn nhất của hắn lúc này. Hắn cố nén xúc động phất tay áo bỏ đi, móng tay gần như ghim sâu vào lòng bàn tay, sóng giận trong lòng cuộn trào: Đức Phi chỉ dựa vào thế lực phủ Lệ Quốc Công mà leo lên ngôi phi vị, lại dám giẫm lên đầu mẫu phi ta! Còn cả Tạ Duẫn Minh nữa...
Không, hắn tuyệt đối không bỏ cuộc! Chỉ cần chiếm được Tạ Duẫn Minh, hắn hoàn toàn có thể dựng lại thế cục!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!