Chương 5: (Vô Đề)

Tạ Duẫn Minh đứng trong nửa tấc bóng râm, thân hình cao gầy nhưng sống lưng thẳng tắp như được gọt giũa. Một tấm hồ cừu phủ dài đến tận cổ chân, lớp lông theo từng cơn ho khẽ rung lên, phát ra tiếng sột soạt khô khốc.

Y nhàn nhạt nói: "Không ngờ Tần tướng quân vừa vào kinh đã nhận ra ta."

Trong gió thoảng, quanh người Tạ Duẫn Minh đều vương mùi thuốc, như những sợi tơ vô hình quấn lấy sau gáy khiến người ta lạnh sống lưng. Tần Liệt thu liễm tâm thần, chắp tay đáp: "Đại điện hạ long chương phượng tư, khí độ trời sinh, thần tuy lâu năm trấn thủ biên cương, nhưng vẫn ngưỡng mộ đã lâu."

Lời vừa thốt ra, đến chính hắn cũng thấy khô khan gượng gạo.

"Ha." Một tiếng cười khẽ, không hề che giấu, vang lên từ phía thị vệ đứng bên Tạ Duẫn Minh.

Tần Liệt thoáng ngẩn ra, lại thấy thị vệ kia thậm chí chẳng buồn nhìn hắn, chỉ lặng lẽ cúi người, xách lên chiếc hộp đựng thức ăn tinh xảo đặt bên chân chủ tử — hiển nhiên là khinh thường những lời khách sáo vừa rồi của hắn.

Tạ Duẫn Minh tiếp lời, mỉm cười nói: "Tướng quân trông có khí thế nuốt trọn non sông như hổ, biết nói vài lời đẹp tai cũng là điều tốt. Chỉ mong sau này trên triều đình, đối mặt với đám văn thần viện dẫn kinh điển, lời lẽ mềm mỏng mà giấu dao, cũng có thể giữ được sự điềm tĩnh như vậy, chớ nên giống hôm nay — vào cung mà không biết cẩn trọng, đến đường cũng đi nhầm."

Lời này như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu, tức thì khiến Tần Liệt tỉnh táo lại. Hắn hiểu rõ hoàn cảnh của mình chẳng hề an toàn — bề ngoài phong quang vô hạn, nhưng cây cao đón gió, kẻ muốn hại hắn tuyệt đối không ít. Việc vừa rồi bị dẫn nhầm đường, cũng không biết là thủ bút của kẻ nào. Nếu không phải thị vệ bên cạnh Đại hoàng tử cố ý dẫn hắn rẽ sang lối kín đáo, khó bị phát giác, thì cục diện này e là khó giải.

Tần Liệt hiểu rõ, vị Đại hoàng tử này chịu ra tay tương trợ, tuyệt không phải là nhất thời nổi lòng thiện. Hắn không vòng vo nữa, thẳng thắn hỏi: "Điện hạ là cố ý chờ thần ở đây?"

Tạ Duẫn Minh nghiêng mặt, đáy mắt như phủ một tầng sương mỏng: "Tần tướng quân, ta và ngươi vốn chưa quen biết. Coi như vừa rồi chưa có chuyện gì xảy ra. Ngươi là ngoại thần, cho dù muốn tra xét, trong hậu cung này lại có ai giúp được ngươi?"

Y khẽ nâng cằm, ra hiệu con đường cung đạo hẹp dài, giọng nói hạ rất thấp, từng chữ một rõ ràng: "Ngươi và ta cũng không tiện lưu lại nơi này lâu. Bị cung nhân qua lại trông thấy, sinh ra lời đồn đãi, với ngươi hay với ta, e đều chẳng tốt."

"Gió lớn, ở lâu thì hỏa chiết dễ tắt, con người cũng vậy."

"Đã là vào yết kiến phụ hoàng, thì không nên chậm trễ. Lỡ mất canh giờ, chính là khinh nhờn thiên uy. Tướng quân nói, có đúng không?"

"Thần không dám!" Tần Liệt trầm giọng đáp. Những lời này của Tạ Duẫn Minh không chê vào đâu được, thậm chí còn có thể xem là lại giúp hắn một phen. Kẻ muốn hại hắn thấy hắn dùng khinh công rời đi, tự nhiên không dám truy đuổi sâu, càng sẽ không truyền tin ra ngoài.

Hắn vừa hồi kinh, lại vừa tiếp nhận án của Cảnh Trung, lúc này tuyệt đối không nên gây thêm sóng gió.

Thế nhưng, chính sự chu toàn ấy của Tạ Duẫn Minh lại khiến nghi hoặc trong lòng hắn càng sâu. Việc này rốt cuộc có lợi gì cho Đại hoàng tử?

Nếu thật sự không muốn dính líu, cần gì phải giúp?

Tạ Duẫn Minh không nói thêm lời nào: "Tướng quân, mời."

Tần Liệt lập tức nghiêng người: "Điện hạ xin đi trước."

Hai người một trước một sau, giữ khoảng cách vừa phải, lặng lẽ hướng về Tử Thần điện.

Hoắc công công đã chờ sẵn ngoài điện, thấy Tạ Duẫn Minh thì mừng rỡ ra mặt: "Đại điện hạ cũng đến sao?"

Tạ Duẫn Minh đáp: "Ta chuẩn bị chút sâm thang cho phụ hoàng."

Hoắc công công cười nói: "Đại điện hạ thật có lòng." Ông nhận lấy hộp thức ăn từ tay Lệ Phong, vào trong điện khẽ giọng thông báo, rồi hai người cùng được dẫn vào.

"Thần Tần Liệt khấu kiến bệ hạ."

"Nhi thần bái kiến phụ hoàng."

Hoàng đế ngẩng đầu, ánh mắt mang theo vài phần dò xét, rơi lên người họ: "Minh nhi sao lại đến cùng Tần ái khanh?"

"Đều đứng lên đi. Tần ái khanh cũng vậy, trẫm đã nhận được tin ngươi vào cung một lúc rồi mà mãi chẳng thấy người đâu, khiến trẫm đợi thật lâu."

Giọng hoàng đế không vui, Tần Liệt lại quỳ xuống thỉnh tội: "Thần đến muộn, xin bệ hạ thứ tội."

Nếu nói thẳng chuyện vừa rồi ra thì hiển nhiên không ổn. Tần Liệt đang cân nhắc cách giải thích sao cho không sinh thêm rắc rối mà vẫn xoa dịu được cơn giận của hoàng đế, thì Tạ Duẫn Minh đã tự nhiên tiến đến gần ngự án.

"Phụ hoàng." Y cất tiếng, dẫn ánh mắt hoàng đế về phía mình. "Nhi thần cũng không ngờ lại trùng hợp như vậy. Vừa rồi trên đường gặp Tần tướng quân, thấy tướng quân đi một mình, e rằng đã lỡ mất vị thái giám dẫn đường phụ hoàng phái đi. Nhi thần tiến lên bắt chuyện, ai ngờ tướng quân lại mải ngắm tường cung mà quên cả đường đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!