Trong điện Tử Thần.
Giữa mày trán hoàng đế tích tụ một tầng mây u ám dày nặng.
Ông đặt bút son xuống, ánh mắt lướt qua chồng tấu chương đã phê xong, rồi quét sang một bên khác, nơi ấy trống trơn, không một bản tấu.
Đã tròn một tuần trôi qua. Về việc truy xét dư nghiệt của Huệ Vương, chỉnh đốn phòng vệ kinh kỳ, phía lão Ngũ vậy mà ngay cả một bản tấu ra hồn cũng chưa dâng lên.
Vài phần kỳ vọng vốn mới nhen lên trong lòng hoàng đế đối với Ngũ hoàng tử, lại bị hiệu suất chậm chạp này bào mòn đi không ít.
Tam hoàng tử lần này cũng yên ắng khác thường. Xảy ra đại sự như thế, Lệ Quốc Công bị phân quyền, vậy mà hắn lại có thể trầm tĩnh đến vậy. Không nhảy nhót khuấy động, cũng không nhân cơ hội công kích ai, ngày ngày đúng giờ vào triều, trông như đã rửa lòng đổi dạ, an phận thủ thường.
Hoàng đế chỉ thấy đầu càng thêm đau. Ông nhìn sang Hoắc công công đang mài mực bên cạnh, bỗng hỏi: "Minh nhi... dạo này nó đang làm gì?"
Hoắc công công khom người: "Bẩm bệ hạ, những ngày gần đây Đại điện hạ phần lớn thời gian đều ở trong Trường Lạc cung tĩnh dưỡng, chưa từng bước ra khỏi cung môn nửa bước. À, hôm kia có sang cung Ngụy Quý phi thỉnh an một lần, ngồi chừng nửa canh giờ thì hồi cung."
"Ngụy phi?" Hoàng đế nhướng mày.
"Vầng. Ngụy phi nương nương thương bên người Đại điện hạ e chưa được chu toàn, đặc biệt chọn một cung nữ lanh lợi, đưa sang Trường Lạc cung hầu hạ."
Hoàng đế hỏi: "Minh nhi không từ chối sao?"
Hoắc công công vội đáp: "Đó là người đắc dụng bên cạnh Ngụy phi nương nương. Hẳn là thấy điện h* th*n thể yếu, bên người lại toàn nội thị, thiếu một nữ tử tinh tế chăm sóc, nên Đại điện hạ rất vui vẻ nhận."
"Trẫm từng muốn cấp thêm người cho nó, nó lại đều đẩy về."
Giọng hoàng đế nghe như chuyện phiếm trong nhà, song vẫn lẫn một chút không vui vì bị phật ý. Ngài giơ tay xoa xoa mi tâm, tự nói thêm một câu: "Thôi, chịu thân cận với Ngụy phi, cũng là chuyện tốt."
Dứt lời, ông không hỏi thêm về chuyện cung nữ nữa, cúi đầu lật giở tấu chương trên án, như thể lời càu nhàu vừa rồi chỉ buột miệng nói ra. Trong điện nhất thời chỉ còn tiếng đồng hồ nước, tí tách gõ lên thước đồng.
Im lặng chốc lát, hoàng đế lại hỏi: "Chỉ có vậy thôi sao? Trẫm không cho nó xuất cung, nó thật sự không có chút tính khí nào ư?"
Hoắc công công đã sớm đoán được câu hỏi này: "Bệ hạ minh giám. Đại điện hạ xưa nay thấu hiểu thánh ý nhất, biết rõ mọi sắp đặt của bệ hạ đều là vì bảo toàn cho ngài ấy, trong lòng chỉ có cảm kích, há lại sinh oán? Điện hạ thường nói với lão nô rằng, phụ hoàng dụng tâm lương khổ, nhi thần ghi khắc tận tâm can."
Nghe vậy, khóe môi hoàng đế khẽ động, như cười mà không phải cười, không phân rõ là hài lòng hay còn cảm xúc nào khác. Ông không nói thêm, lại cầm một bản tấu khác lên, mở ra.
Mực chữ vừa lọt vào mắt, mi tâm ông đã như bị kim nhỏ châm nhẹ một cái.
Bản tấu này không phải việc quân quốc khẩn yếu, mà là hặc tội Đại hoàng tử Tạ Duẫn Minh giao du quá mật với Tần Liệt, nói hai người không thân chẳng cố, vậy mà nhiều lần tư tương qua lại, e sinh điều tiếng.
Hoàng đế ban đầu chỉ thấy hoang đường. Nhưng ý nghĩ vừa lướt qua, trong lòng bỗng trống rỗng, Minh nhi và Tần Liệt, quả thực trông thân cận hơn nhiều.
Việc truy bắt phản tặc, chính là do Tạ Duẫn Minh và Tần Liệt liên thủ hoàn thành.
Là từ khi nào?
Ông vậy mà không hề hay biết.
Sắc mặt hoàng đế dần trở nên không mấy dễ coi. Ông nhìn chằm chằm bản tấu hồi lâu, không phê, cũng không phát tác, chỉ trở tay, nặng nề úp bản tấu xuống ngự án.
Đúng lúc này, ngoài điện nội thị thông bẩm: "Bệ hạ, Đại hoàng tử điện hạ cầu kiến."
"Truyền." Hoàng đế nói.
Cửa điện mở ra, gió đêm cuốn theo hàn ý cuối thu tràn vào.
Tạ Duẫn Minh đạp ánh trăng mà đến, khoác đại bào lông cáo bạc, thân thể bọc kín mít. Y theo lễ bái xuống, động tác chậm rãi: "Nhi thần bái kiến phụ hoàng."
"Bình thân." Hoàng đế giọng nhàn nhạt, "Khuya thế này, sao còn qua đây?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!