Ngôi chùa vào độ cuối thu, cổ thụ che trời, lá rụng chất đầy trên lối đá xanh, bị các tăng nhân hay hương khách thỉnh thoảng đi ngang giẫm lên, phát ra những tiếng vụn nhỏ khe khẽ.
A Nhược đã trông chờ ở đây sang ngày thứ ba.
Mặt trời từ mái hiên phía đông bò dần lên nóc phía tây, những vệt sáng loang trên nền đá xanh chậm rãi dịch chuyển, tựa như một con cá ngoan cố không chịu cắn câu.
Nàng ngồi trong bóng râm của cột kinh ở mé ngoài cùng, bẻ chiếc bánh màn thầu khô cứng thành những mẩu nhỏ bằng móng tay, vừa nhấm nháp vừa uống ngụm nước lạnh đã ngâm qua đêm trong hồ lô, chậm rãi nuốt xuống.
Vụn bánh khô khốc cào qua cổ họng, nàng cũng chẳng nhíu mày nửa phân. Nàng phải khiến bản thân luôn giữ ở trạng thái sắc bén nhất như lưỡi đao, ánh mắt quét qua bà lão chống gậy, thôn phụ đeo giỏ, thư sinh cầm quạt... tựa gió lướt qua rây.
Dung mạo của Tạ Duẫn Minh đã sớm khắc sâu trong đầu nàng, thanh quý đoan nhã, như một pho bạch ngọc Phật được năm tháng mài giũa. Dù có lẫn giữa thường dân áo vải, cũng vẫn nổi bật như hạc đứng giữa tuyết nguyên.
Ba ngày qua, hương khách thay hết lượt này đến lượt khác, cửa chùa kẽo kẹt đóng mở, nhưng gương mặt ấy trước sau vẫn không xuất hiện.
Phương trượng không cho quét dọn nội điện, cũng chẳng chuẩn bị bồ đoàn mạ vàng dành riêng cho quý khách. A Nhược nghĩ, nếu nàng là Tạ Duẫn Minh, nàng tuyệt đối sẽ không quay lại.
Đã từng bị ám sát, cớ sao còn đem cổ mình xỏ lại vào thòng lọng? Thật cho rằng mạng mình lớn đến mức dám cược vào một phần vạn?
A Nhược đứng dậy, như hai ngày trước đó, lại chậm rãi tuần tra khắp chùa.
Cuối cùng, bước chân nàng vẫn dừng trước tòa Phật điện chính.
Đây là nơi Tạ Duẫn Minh thường xuyên lui tới nhất, để lễ bái Thiện Đức Phật.
Bởi đại hoàng tử nhiều năm liền đến đây dâng hương lễ Phật, ngôi chùa vốn heo hút vô danh này bỗng thanh danh vang dội, quyền quý kinh thành lẫn lê dân bách tính ùn ùn kéo đến, chỉ để ké chút long khí phúc trạch.
Lúc này hương khách đã tản đi hết, Phật điện trống vắng yên ắng.
Tượng Phật cao ngồi, mi mắt rủ xuống, trong vẻ từ bi lại lộ nét xa cách. A Nhược một mình bước đến trước Phật, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt Phật nửa khép nửa mở kia. Nàng không có việc gì làm, liền bắt chước dáng vẻ của hương khách, chắp tay trước ngực, khom lưng cúi xuống, động tác nhanh như một cơn gió, còn điều thầm niệm trong lòng thì chẳng dính dáng gì đến thành tâm.
"Ta muốn sống lâu."
A Nhược khấu bái xong liền ngẩng đầu, chăm chăm nhìn pho tượng Phật kia.
Nếu nàng không nhìn Phật, Phật cũng sẽ chẳng nhìn nàng, đủ thấy thần Phật vốn dĩ chẳng nghe được tâm nguyện của con người.
Thế nhưng chỉ một lạy này thôi, nàng lại thật sự bái được người mình trông ngóng đến ngay trước mắt.
Sau lưng bỗng vang lên tiếng bước chân, một nhẹ một nặng, vững vàng mà đều đặn.
Trong lòng A Nhược chợt thắt lại, gần như theo bản năng xoay người ngoảnh đầu.
Ngược ánh tà dương xiên chiếu, nơi cửa Phật đường đứng hai bóng người. Trong đó, kẻ buộc tóc gọn gàng, dáng như trúc như tùng, chính là đại hoàng tử Tạ Duẫn Minh mà nàng khổ đợi suốt ba ngày.
Nửa bước bên cạnh y, là vị cận vệ khiến nàng kiêng dè vô cùng, Lệ Phong, hắc y thiết oản, một tay đặt trên chuôi đao.
Tạ Duẫn Minh không đánh trống mở đường, cũng không báo trước cho chấp sự trong chùa, đủ thấy chuyến này y đến chỉ là nhất thời nảy ý, lặng lẽ không tiếng động.
Bên cạnh y chỉ có một thị vệ, đúng như tam hoàng tử đã dự liệu, có lẽ đối với Tạ Duẫn Minh mà nói, người càng ít thì mục tiêu càng nhỏ, ấy mới là bảo đảm an toàn cho bản thân.
Ánh mắt ôn nhuận của Tạ Duẫn Minh rơi xuống người nàng, hỏi: "Vị cô nương này, một mình ở đây, trời đã sắp tối mà vẫn chưa xuống núi, có phải gặp điều gì khó xử chăng?"
Tim A Nhược đập mạnh, nàng khẽ khom người hành lễ: "Tiểu nữ quên mất canh giờ, đa tạ công tử nhắc nhở."
Nàng không làm gì cả, chỉ cụp mắt thuận theo, lướt qua bên người Tạ Duẫn Minh.
Nàng chỉ cần để y thấy gương mặt này, lưu lại một bóng hình mơ hồ, coi như đã hoàn thành bước này.
Trong khoảnh khắc bước chân giao nhau, nàng ngửi thấy mùi đàn hương cực nhạt nơi vạt áo đối phương, như một đốm lửa lạnh trong tuyết, lặng lẽ khắc sâu vào ký ức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!