Hành trình đoàn ngự giá hồi kinh lần này, chậm hơn dự định đôi phần.
Nguyên do là Tạ Duẫn Minh đột nhiên cảm thấy đau nhức toàn thân khó chịu. Trương viện thủ chẩn xong liền tâu: "Vết bầm nơi thắt lưng của điện hạ rất nặng, cần phải tĩnh dưỡng cẩn thận, tuyệt đối không thể tiếp tục xóc nảy mệt nhọc."
Lệ Phong tự tay thay y thượng dược, vén gấu cẩm bào lên, chỉ thấy một bên vòng eo thon gọn kia, mảng bầm tím xanh tím từ dưới sườn lan dài tới tận xương hông, nổi bật trên làn da tái nhợt xung quanh, thảm liệt đến chói mắt.
Dầu thuốc đổ vào lòng bàn tay, cảm giác lạnh buốt khiến hàng mi Tạ Duẫn Minh khẽ run. Tóc mai vụn bị mồ hôi lạnh dính vào trán, y chỉ cắn chặt môi mỏng, sắc môi nhạt đến gần như trong suốt, ngay cả nhịp thở cũng không hề nặng thêm nửa phần.
Hoàng đế vén một góc rèm xe, vừa hay trông thấy cảnh ấy, chân mày khẽ chau lại không mấy rõ ràng, lập tức hạ chỉ: "Truyền lệnh xuống, giảm tốc hành trình, tìm dịch trạm gần đó nghỉ lại ba ngày, xe giá nhất định phải vững vàng."
Hoàng đế tới bên Tạ Duẫn Minh, mang theo vài phần trách giận: "Thân thể khó chịu sao không sớm nói với trẫm? Ngươi cố chống đỡ làm gì?"
Tạ Duẫn Minh rũ mi, môi mím đến trắng bệch, một vệt trầm mặc lăn qua cổ họng, cuối cùng chỉ hóa thành im lặng. Bộ dạng muốn nói lại thôi ấy tựa như một móc câu mảnh, khẽ kéo tim hoàng đế một cái.
Hoàng đế chợt hiểu, đứa trẻ này là sợ mình giận dữ truy cứu kẻ hại y. Nghĩ đến đó, áy náy cùng thương xót đồng thời dâng lên, ông khẽ thở dài, giọng nói dịu đi: "Là phụ hoàng nói sai rồi, phụ hoàng sao lại trách ngươi được."
Từ đó dọc đường, hoàng đế dứt khoát đổi sang cùng xe, đích thân trông chừng Tạ Duẫn Minh uống thuốc, chườm ngải, chỉ sợ y tuổi trẻ hiếu thắng mà gắng gượng. Hoắc công công mỗi ngày ba lượt dâng trà đưa nước, Trương viện thủ cũng luôn túc trực bên cạnh. Tam hoàng tử thì bị để xa tận phía sau, ngay cả việc thỉnh an cũng bị một câu "không được quấy rầy tĩnh dưỡng" chặn lại.
Về tới hoàng cung, hoàng đế vẫn chưa yên tâm, dặn dò đi dặn dò lại: "Ngươi cứ an tâm dưỡng thương, những việc khác không cần bận tâm, thân thể là quan trọng nhất."
Tạ Duẫn Minh cúi mình, dáng vẻ thuần thuận: "Nhi thần cẩn tuân phụ hoàng huấn thị." Y đứng trước cổng Trường Lạc cung, đưa mắt tiễn đoàn nghi trượng của hoàng đế rời đi.
Kinh thành vẫn yên ổn như thường.
Hoàng đế duyệt qua tấu chương mấy ngày gần đây, quốc sư xử lý chính vụ đâu vào đấy, trong triều ngũ hoàng tử cùng Lệ Quốc công kiềm chế lẫn nhau, vậy mà vẫn giữ được bề ngoài hòa thuận cân bằng.
Hoàng đế rất lấy làm hài lòng, đặc biệt trong buổi triều sớm ngày hôm sau, trước mặt bá quan văn võ mà khen thưởng ngũ hoàng tử.
Tan triều, hoàng đế lại gọi ngũ hoàng tử tới gần.
Ngũ hoàng tử trong lòng thấp thỏm, sợ mình có chỗ sai sót, dẫn tới bị hoàng đế quở trách.
Hắn cúi đầu đứng trước bậc thềm, nào ngờ hoàng đế chẳng nhắc đến chính sự, trái lại ôn tồn nói: "Đại ca ngươi chuyến này theo trẫm xuất hành, rất là vất vả. Lúc rảnh rỗi, ngươi nên thường sang cung của nó đi lại, bầu bạn trò chuyện cùng nó. Nó thấy ngươi quan tâm, trong lòng ắt sẽ vui."
Ngũ hoàng tử nghe vậy, mặt lộ vẻ mừng rỡ, vội vàng cúi mình đáp: "Dạ! Nhi thần nhất định thường xuyên tới thăm đại ca!"
Tính hắn thẳng thắn, niềm vui ấy lại càng chân thật không chút tâm cơ. Hoàng đế rất hài lòng, còn ban cho hắn vài phần thưởng.
Hoắc công công đứng hầu một bên nghe mà trong lòng đột ngột chấn động, dưới hàng mi rũ thấp, ánh mắt lóe lên. Bệ hạ làm vậy, chẳng phải là chủ động khuyến khích ngũ hoàng tử thân cận với đại hoàng tử sao? Ông hiểu quá rõ sức nặng phía sau việc này. Tranh đoạt ngôi trữ xưa nay đều là mưa máu gió tanh, mà lúc này, hoàng đế dường như đang âm thầm bày cục.
Hoàng đế liếc thấy dị sắc trong mắt Hoắc công công, chợt hỏi: "Ngươi thấy đứa nhỏ Thái Nhi thế nào?"
Hoắc công công trong lòng căng thẳng, ngoài mặt lại không dám lộ nửa phần, chỉ cân nhắc dùng lời lẽ ổn thỏa nhất mà đáp: "Hồi bẩm bệ hạ, ngũ điện hạ tính tình ngay thẳng, đối đãi với người cũng rất khoan hòa, nô tài trông thấy, là một vị chủ tử nhân hậu."
Hoàng đế chuyển ánh mắt sang chỗ khác, tựa như đang trầm ngâm, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: "Làm bậc quân vương, chưa hẳn phải kinh tài tuyệt diễm, chỉ cần biết lắng nghe nhiều phía, cho dù tài cán có kém đôi chút, cũng chẳng tệ đi đâu."
Ông ngừng lời, giọng hạ thấp vài phần, như tự nói với mình: "Vĩnh Nhi... có năng lực, chỉ là đôi lúc quá độc đoán, sắc sảo quá mức, lòng dạ cũng nhỏ hơn chút. Trái lại, tính tình như Thái Nhi, có lẽ càng dung nạp được Minh Nhi, chỉ là bên cạnh Thái Nhi lại có Thục phi..."
Lời còn chưa dứt, ông bỗng khựng lại, dường như chạm tới điều kiêng kỵ nào đó, chỉ còn một tiếng thở dài khe khẽ tan vào tĩnh mịch trong điện.
Hoắc công công đã toát mồ hôi lạnh khắp người, hận không thể vừa rồi mình điếc tai mới phải. Tâm thuật đế vương, tranh đoạt ngôi trữ, những điều thâm sâu ấy há là một nô tài như ông có thể nghe?
Thế nhưng, trong đáy lòng ông lại không kìm được dâng lên một tia an ủi dành cho Tạ Duẫn Minh.
Ông nhớ tới ân huệ năm xưa của Nguyễn nương, ân tình ấy ông vẫn luôn ghi khắc, chỉ mong con của nàng có thể trong chốn cung đình ăn thịt người này giành được một con đường sống, có một kết cục thiện lành.
Thời tiết xoay vần, hơi nóng mùa hạ còn chưa tan hết, chỉ là lá ngô đồng trong viện đã bắt đầu viền lên sắc vàng nhạt.
Tạ Duẫn Minh ngắm phong cảnh ngoài kia một lúc, nay nhìn lại cung điện này, dường như cũng có thêm vài phần mới mẻ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!