Chương 43: (Vô Đề)

Nghe vậy, Tạ Duẫn Minh khẽ sững người.

Nụ cười mỏng manh còn vương nơi khóe môi, bị ánh nhìn rực lửa của Lâm Phẩm Nhất khẽ lướt qua như lửa l**m sương mù, liền tan đi không dấu vết. Đầu ngón tay trong tay áo lặng lẽ siết chặt, y hạ mắt, giọng thấp đến mức gần như không nghe thấy: "À... rốt cuộc ngươi vẫn biết rồi."

Trên đường tới đây, Lâm Phẩm Nhất từng ở trong lòng diễn tập vô số lần cảnh vạch trần thân phận Tạ Duẫn Minh, hoặc giằng co gay gắt, hoặc mây trôi nước chảy, tóm lại thế nào cũng phải là hắn nắm thế chủ động.

Nhưng giờ phút này, khi thực sự đứng trước mặt người ấy, những lời sắc bén kia lại đột nhiên nghẹn nơi cuống họng, như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, lồng ngực cũng theo đó co rút. Yết hầu hắn cuộn lên mấy lần, cuối cùng chỉ nặn ra được một câu hỏi ngược khô cứng: "Ta... không nên biết sao?"

Lâm Phẩm Nhất bước lên một bước: "Tiên sinh, người thật sự không muốn nhận học trò này ư?"

Tạ Duẫn Minh ngước mắt, chỉ khẽ lắc đầu: "Ta chỉ cảm thấy... không cần thiết mà thôi."

"Không cần thiết?"

"Tiên sinh cảm thấy không cần thiết ư?" Lâm Phẩm Nhất lặp đi lặp lại bốn chữ ấy, như cắn nát một trái mơ còn xanh, vị chua chát dâng lên khiến hốc mắt run rẩy, khó lòng tin nổi.

Một tia sáng lóe lên trong đầu hắn, hắn đột ngột ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Tạ Duẫn Minh: "Tần tướng quân... có phải đã sớm biết chuyện này rồi không?"

Tạ Duẫn Minh đáp gọn gàng: "Phải."

Lâm Phẩm Nhất vừa nghe y chỉ trả lời một chữ, lập tức cười lạnh thành tiếng: "Vì sao?" Giọng hắn bỗng cao vút, "Vì sao chuyện như vậy, đến kẻ chẳng can hệ gì cũng có thể biết, còn ta thì không?"

"Chẳng lẽ là vì ta Lâm Phẩm Nhất xuất thân hàn vi, không bằng Tần tướng quân công cao nắm binh quyền, nên tiên sinh khinh thường ta, một kẻ Hàn lâm tu soạn không đáng kể này?"

Lời chất vấn đập thẳng vào mặt, Tạ Duẫn Minh lại không hề động mày. Ngược lại, y thuận theo mũi dao ấy, đẩy lời nói lạnh hơn, sắc hơn: "Không sai. Ta chính là coi thường hạng sĩ tử hàn môn như ngươi, chỉ có hoài bão mà không có căn cơ, tâm tư đơn thuần, dễ bị dao động. Cho nên ta mới không chịu dùng thân phận thật để gặp ngươi, tránh để ngươi biết quá nhiều mà sinh sợ hãi, Thậm chí đến lúc lâm trận lại bỏ chạy, phá hỏng đại sự của ta."

Ngực Lâm Phẩm Nhất phập phồng, nhưng không lùi nửa bước, liền nói tiếp: "Nếu tiên sinh thực sự coi thường ta, vậy vì sao khi ta chỉ là kẻ áo vải, túng quẫn lạc lõng vừa vào kinh thành, chịu đủ ánh mắt lạnh nhạt, người lại đơn độc chọn thu nhận ta làm học trò? Chỉ dẫn ta, điểm tỉnh ta?"

Tạ Duẫn Minh lập tức xoay người, để lại cho hắn một bóng nghiêng, giọng như phủ một tầng sương mỏng: "Ngươi có tài, là khối ngọc thô chưa được mài giũa, sớm muộn cũng sẽ tỏa sáng. Ta chẳng qua chỉ chiếm trước thời cơ, một vụ mua bán một vốn vạn lời, cớ gì không làm?"

Y hơi liếc mắt, đáy mắt trầm như vực mực, một nhát phản đao lạnh lẽo: "Nếu không thì ngươi cho rằng... ta còn có thể đồ mưu điều gì?"

"Tiên sinh chỉ muốn bồi dưỡng học trò thành một quân cờ hữu dụng sao?"

Lâm Phẩm Nhất đột ngột vòng tới trước mặt y, ép y phải nhìn thẳng mình, ánh mắt như lửa, cố nhìn thấu đáy lòng y: "Vậy học trò xin hỏi tiên sinh, bày bố quân cờ là ta đây, rốt cuộc là vì ai? Vì phụ tá ai đăng lên ngôi cửu ngũ kia?"

Tạ Duẫn Minh bị hắn bức lui nửa bước, yết hầu khẽ động, ánh mắt lần đầu xuất hiện vết rạn, như nội tâm đang giằng co dữ dội: "Vì... vì..."

"Tiên sinh đã đến nước này, cớ sao còn muốn lừa dối học trò?" Lâm Phẩm Nhất lập tức chặn lời y.

"Phải, học trò cũng từng nghi ngờ, tự biết thân như bèo nổi, sợ rằng một bầu nhiệt huyết, đầy bụng kinh luân, cuối cùng lại trở thành vật hy sinh của tranh đấu quyền thế, chí chưa thành đã ôm hận suốt đời! Nhưng khi đó tiên sinh đã nói với ta thế nào?"

Hắn hít sâu một hơi, từng chữ từng chữ, trong mắt đã lấp lánh lệ quang: "Người nói, sở dĩ thế gian có càn khôn sáng tỏ, là bởi vạn ngàn ngọn đèn đều tận chức phận, không thể thiếu bất kỳ tia sáng nào."

"Sao có thể vì người khác quay lưng mà tự tay dập tắt đuốc lửa trong tay mình? Địa vị thấp vẫn không dám quên lo nước, giữ vững thước mực trong lòng, làm việc nên làm, một chút kiên trì của ngươi, có lẽ có thể xua tan một mảng u ám, bảo vệ một phương an bình."

Giọng Lâm Phẩm Nhất nghẹn lại, nhưng càng thêm kiên định: "Tiên sinh rõ ràng dạy học trò phải giữ chính đạo, không thuận theo dòng đục, phải vì thiên hạ thương sinh mà giữ lửa trong tim!"

"Nếu ngay từ đầu tiên sinh chỉ coi ta là quân cờ, vì sao không trực tiếp nói rõ thân phận, lấy tôn uy hoàng tử mà uy bức dụ dỗ? Như vậy, học trò đã biết người là ân sư, lại được người đề bạt, há chẳng cảm ân đội đức, thề chết tận trung?"

"Chỉ là... thời cơ chưa tới." Tạ Duẫn Minh quay mặt đi, giọng khàn thấp, như dao cùn cạo đá xanh, lạnh mà sượng.

"Vậy còn lúc này?" Lâm Phẩm Nhất lại ép lên một bước, mang theo sự quật cường cố chấp của tuổi trẻ,

"Giờ đây tiên sinh có thể nói cho ta biết rồi! Ta nên làm gì? Đối phó ai? Phía trước là núi đao biển lửa, hay vực sâu vạn trượng? Chỉ cần tiên sinh mở lời, học trò Lâm Phẩm Nhất, tuyệt không hai lời!"

Tạ Duẫn Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm mặc không nói.

Sự im lặng ấy sắc bén hơn bất kỳ lời từ chối nào. Ngực Lâm Phẩm Nhất như bị trọng chùy nện mạnh, lảo đảo nửa bước: "Được! Nếu tiên sinh cảm thấy học trò hiện nay vẫn chưa đủ phân lượng, chưa lọt được vào mắt người, vậy Phẩm Nhất nhất định sẽ dốc hết toàn lực, gạt bỏ mọi tạp niệm, trèo lên chiếc thang quyền lực kia, cho đến khi đứng đủ cao, cao đến mức... khiến tiên sinh cảm thấy Phẩm Nhất có tư cách trở thành trợ lực của người, xứng đáng được người thẳng thắn đối đãi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!