Đường núi quanh co, như một dải xám bị bỏ quên, uốn lượn chôn sâu vào sắc lục thẫm âm u.
Lệ Phong ghìm cương, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay như gò đồi, ánh mắt quét nhanh hai phía tối mờ.
"Chủ tử, ngồi cho vững." Hắn hơi nghiêng đầu, giọng hạ rất thấp, theo làn gió đưa thẳng vào trong xe.
Trong xe, Tạ Duẫn Minh chợt mở mắt, ánh nhìn trong trẻo sáng rõ.
Giọng Lệ Phong vừa dứt, y đã phất tay áo đứng dậy, vạt y sam lướt qua thành xe, không một tiếng động áp sát chỗ đánh xe, chỉ trong chớp mắt đã kề vai áp lưng với Lệ Phong.
Lệ Phong khẽ thở ra, dây cương chậm rãi thu lại, bàn tay phải đã phủ lên chuôi đao. Các khớp ngón tay siết chặt, kim loại khẽ rung, tựa như đáp lại nhịp tim của chủ nhân.
Tai hắn khẽ động, bắt gió lượm bóng — là tiếng cành khô bị giẫm gãy giòn tan? Hay là tiếng kim loại cọ vào giáp phiến khe khẽ ngân lên? Không sao phân biệt.
Xe ngựa tiến vào khúc cua hẹp, vách núi hai bên dựng đứng như lưỡi đao, phía sườn dốc bên kia, rừng cây càng sâu, tối đen như giếng cạn.
Ánh sáng nơi đây dường như đông cứng lại, ban ngày thoắt cái rơi thẳng xuống hoàng hôn.
Chính là chỗ này!
Hàn quang đột ngột xé toạc bóng tối, tên nỏ như rắn độc chui khỏi hang, từ hai bên rừng rậm bắn vọt ra, chuẩn xác xuyên thẳng vào cổ ngựa.
Máu tươi phun trào, tuấn mã thê lương hí dài, vó trước hất cao rồi ầm ầm ngã quỵ.
Thùng xe mất điểm tựa, đột ngột chúi về phía trước rồi lật nghiêng, tiếng ván gỗ vỡ tung vang lên như pháo nổ.
Gần như cùng một khắc, Lệ Phong bật người lao tới, tay trái chộp lấy cổ tay Tạ Duẫn Minh, hai người lăn nhào xuống đất, quán tính kéo họ trượt sát mặt đất ra xa mấy thước.
Lệ Phong không hề dừng lại, vòng tay ôm lấy eo Tạ Duẫn Minh, dán sát mặt đất lướt nhanh như gió, trong chớp mắt đã ẩn mình vào bóng tối của tảng đá lớn ven đường, rời xa khung xe vỡ nát đã trở thành bia ngắm.
Gió, rốt cuộc cũng gào thét trút xuống vào khoảnh khắc này, cuốn theo lá tàn cùng mùi huyết tinh, như thổi lên hồi kèn đầu tiên cho cuộc tập kích ấy.
Mưa tên chưa dứt, thêm từng đợt lãnh tiễn từ sâu trong rừng trúc u ám bắn vọt ra, tiếng xé gió rít lên như cú đêm rỉ máu, chớp mắt đã tới.
Ánh mắt Lệ Phong trầm lạnh như hàn băng đen, trường đao bên hông rút khỏi vỏ, ngân quang nổ tung thành một vòng sáng, đến cả nước hắt cũng khó lọt thân. Chỉ nghe leng keng mấy tiếng, mũi tên đều bị chém gãy, rơi dưới chân chỉ còn sắt vụn và lông vũ đứt đoạn.
Nhân lúc điện quang hỏa thạch ấy, Lệ Phong đã quét mắt nắm rõ thế địch, hơn mười lăm người, thế bao vây nửa vòng, không che mặt, không giấu thân phận, rõ ràng là mang tâm địa giết sạch không chừa một ai.
Ý niệm hắn xoay chuyển cực nhanh, cánh tay trái chợt vung mạnh, vững vàng đỡ Tạ Duẫn Minh lên lưng, trầm giọng quát khẽ: "Ôm chặt!"
Tạ Duẫn Minh lập tức vòng hai tay qua cổ hắn.
Cảm nhận được hơi ấm và trọng lượng truyền đến từ sau lưng, lòng Lệ Phong chợt ổn định, dưới chân phát lực, cứ thế cõng một người lao nhanh về phía rừng núi càng sâu.
Bọn sát thủ hiển nhiên không ngờ bên cạnh mục tiêu lại có kẻ dũng mãnh đến vậy, cõng người mà vẫn giữ được tốc độ kinh người, nhất thời không đuổi kịp, chỉ đành lần nữa giương cung bắn tên.
Tên gào thét lao tới, Lệ Phong tựa như mọc thêm mắt sau lưng, nghe gió để định vị, không ngoái đầu, trở tay vung đao, lại chặn văng mấy mũi lãnh tiễn góc bắn hiểm hóc, bước chân không hề rối loạn. Trái lại, mượn tán cây che chắn, liên tục đổi hướng.
Tạ Duẫn Minh khẽ nghiêng mắt nhìn về sau, trong dư quang thấy một điểm hàn tinh xé gió mà đến, mũi tên nhắm thẳng mi tâm y. Sống chết chỉ trong một đường tơ, y chỉ mím chặt môi, không phát ra nửa tiếng, dường như lưỡi hái đoạt mệnh kia chỉ là gió đêm lướt mặt.
Ngay khoảnh khắc sau, sống đao của Lệ Phong quét ngang, đánh gãy cán tên. Mũi tên gãy xéo xẹo sượt qua thái dương Tạ Duẫn Minh, cuốn theo vài sợi tóc đen ướt, lặng lẽ rơi xuống đất.
Tạ Duẫn Minh quay đầu, nhẹ nhàng tựa trán lên bả vai phập phồng của Lệ Phong.
Áo vải trên người Lệ Phong đã thấm đẫm mồ hôi, tỏa ra nhiệt độ bỏng rát cùng những thớ cơ căng cứng như sắt. Mỗi lần nhảy vọt, lực đạo truyền dọc sống lưng, như trống dội vào ngực Tạ Duẫn Minh, vững vàng đến mức khiến người ta an tâm.
Tạ Duẫn Minh cố gắng điều hòa hô hấp, kìm lại cơn ngứa dâng lên nơi cổ họng vì xóc nảy và căng thẳng, không muốn tiếng ho ảnh hưởng đến phán đoán của Lệ Phong.
Gió gào bên tai, nhưng y chỉ nghe được nhịp tim trầm ổn hữu lực của Lệ Phong, cùng tiếng sắc bén của lưỡi đao chém vỡ tên bay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!