Chiếc xe ngựa mui xanh vòng vèo trong thành mấy lượt, cuối cùng lặng lẽ dừng lại trước cửa hậu của một tư trạch có bề ngoài giản dị. Đèn lồng treo dưới mái hiên bị gió đêm ẩm ướt thổi lay nhè nhẹ, quầng sáng vàng vọt hắt lên gạch xanh, trông như một mỏm đá ngầm ẩn sâu dưới nước.
Tạ Duẫn Minh được Lý Tứ bế ngang xuống xe. Gia nhân trong trạch dường như đã quen cảnh này, không nói một lời, lặng lẽ dẫn họ vào một gian phòng ngủ bài trí xa hoa. Chăn gấm được nhẹ nhàng đặt lên chiếc giường bạt bộ trải lụa mềm, gia nhân nhanh chóng lui ra, khép cửa phòng lại.
Trong phòng chợt lặng như tờ, bóng tối tựa tấm lụa mềm phủ xuống. Người nằm trên giường hàng mi khẽ run, lặng lẽ hé mắt một đường, ánh nhìn trong trẻo, không hề có nửa phần mê man.
Trương Tam dặn Lý Tứ: "Huynh đệ, hôm nay ngươi lập công đầu, người là do ngươi bắt về, vậy thì ngươi ở lại canh chừng, làm cho y tỉnh táo hẳn hoi. Ta đi mời công tử tới nghiệm hàng lĩnh thưởng!"
Lý Tứ gật đầu.
Chốc lát sau, nơi cuối hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập. Triệu Minh gần như chạy vội tới, vừa tới cửa phòng liền thở gấp hỏi Lý Tứ: "Người đâu? Tỉnh chưa?"
Lý Tứ đáp: "Tỉnh rồi."
Triệu Minh ngứa ngáy trong lòng, lại hỏi: "Có làm loạn không? Có khóc không?"
Lý Tứ nói gọn lỏn: "Không."
Triệu Minh nheo mắt, hứng thú càng đậm: "Ồ? Vẫn là kẻ biết giữ bình tĩnh sao? Thú vị!"
Triệu Minh xưa nay yêu nhất là cốt cách lạnh lùng, hồn phách kiêu ngạo. Càng giống sương tuyết, gã càng muốn tự tay nghiền nát, nhìn đối phương tan dần giữa kẽ tay thành dòng x**n th**. Con rối hôn mê thì vô vị, thứ gã muốn là giữa đêm khuya bắt người, tự tay vén chăn gấm, rình xem xuân sắc không giấu nổi dưới lớp áo đơn, làn da tuyết trắng run rẩy trong ánh đèn như đóa ngọc lan sắp gãy chưa gãy — ấy mới gọi là tư vị.
Triệu Minh l**m môi, đẩy cửa bước vào.
Ánh nến lay đỏ, cảnh tượng da ngọc xương tuyết trong tưởng tượng lại không xuất hiện.
Tạ Duẫn Minh đứng thẳng bên giường, y phục chỉnh tề, ngay cả dải đai ngoài cùng cũng buộc không sai một li, tựa như chủ nhân chờ khách, chứ chẳng giống kẻ bị bắt. Ánh mắt y lạnh nhạt, soi trong ánh nến mà không gợn sóng.
Triệu Minh sững người một thoáng, vẻ thất vọng thoáng qua đáy mắt, nhưng rất nhanh đã bị hứng thú mãnh liệt hơn thay thế. Gã cười khinh bạc: "Công tử tỉnh rồi? Chờ có sốt ruột không?"
Tạ Duẫn Minh thản nhiên, không vui không giận: "Hóa ra là ngươi."
"Ngoài ta ra còn có thể là ai?" Triệu Minh xoạt một tiếng mở quạt xếp, xương quạt lấp lánh dưới ánh nến, xa hoa lộ liễu, "Trong đất Giang Ninh này, ngoài bổn công tử, ai còn có thủ bút và con mắt như vậy?"
"Ta còn tưởng là tên Chu Đại Đạo trên núi Long Hổ, kẻ chuyên bắt nam nhân kia."
Giọng Tạ Duẫn Minh mang theo ý châm chọc.
Triệu Minh cười khẩy, tiến lên mấy bước: "Thổ phỉ ư? Lũ phàm phu th* t*c ấy sao hiểu được thế nào là thương hoa tiếc ngọc? Chúng chỉ biết làm hỏng đồ tốt! Bổn công tử mới là người biết yêu chiều nhất."
Dứt lời, gã bỗng vươn tay, định dùng quạt nâng cằm Tạ Duẫn Minh. Đầu ngón tay còn chưa chạm tới, Tạ Duẫn Minh đã nghiêng người tránh đi, tay áo tung bay, mang theo một trận gió lạnh.
Triệu Minh vồ hụt, ngược lại càng thêm hưng phấn, lấy quạt che môi, cười khẽ không dứt: "Tiểu khả vừa gặp công tử một lần đã hồn xiêu phách lạc, nhớ nhung khôn xiết, bất đắc dĩ mới phải dùng hạ sách này, mong công tử chớ trách."
Gã bước trái một bước, Tạ Duẫn Minh dịch phải nửa thước. Gã tiến, y lùi, vạt áo lướt qua không khí phát ra tiếng sột soạt khe khẽ, như lưỡi đao sượt vai, mấy phen giằng co.
Triệu Minh chẳng vội, trái lại còn thấy trò mèo vờn chuột này vô cùng thú vị, chỉ thong thả bám theo. Hai người trong phòng một tiến một lui, chậm rãi giằng co.
Tạ Duẫn Minh bỗng dừng bước, nhìn gã: "Ngươi có biết ta là người thế nào không? Bắt ta, phụ thân ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi."
"Ây!" Triệu Minh phất tay, cười đầy tự tin, "Người bắt ngươi là Chu Đại Đạo trên núi Long Hổ, liên quan gì tới ta — công tử phủ doãn đây? Cho dù phụ thân ngươi có bản lĩnh thông thiên, án không đầu không đuôi này, sao có thể tính lên đầu bổn công tử?"
Tạ Duẫn Minh cười lạnh: "Ngươi chính là Chu Đại Đạo. Quan phủ suốt ngày vừa ăn cướp vừa la làng bắt trộm, thật nực cười."
"Không phải, không phải." Triệu Minh lắc đầu, "Chu Đại Đạo là Chu Đại Đạo, ta là ta. Chỉ có điều trong địa giới Giang Ninh này, kẻ thích ra tay với tuyệt sắc nam tử, chỉ có mình Triệu Minh ta mà thôi."
Ánh mắt Tạ Duẫn Minh càng lạnh: "Ngươi chơi chán người bị bắt liền bán vào hoa lâu, thực sự đáng ghét."
"Hoa lâu ấy chính là sản nghiệp của bổn công tử." Triệu Minh nhún vai, vẻ mặt đương nhiên, "Chúng qua tay ta dạy dỗ, vào đó uốn eo lắc mông liền có thể kiếm bạc, chẳng phải sướng sao? Phấn son tầm thường, chơi đủ rồi giữ bên người làm gì? Đó là bổn công tử ban cho chúng kết cục, là phúc phận mấy đời tu được!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!