Chương 31: (Vô Đề)

Vài ngày trước.

Nội điện Trường Lạc cung, đèn đuốc mờ ảo.

Pho tượng Phật đúc bằng đồng cúi mắt rũ mi, dung mạo dưới ánh nến chập chờn trông vừa từ bi vừa mơ hồ.

Lệ Phong vừa cắm ba nén hương mới vào lư hương trước Phật, làn khói xanh lượn lờ, thẳng tắp bay lên, tỏa ra mùi đàn hương trầm tĩnh.

Tạ Duẫn Minh đứng lặng trước Phật, chăm chú nhìn ba sợi khói xanh kia, ánh mắt u trầm, dường như có thể xuyên qua làn khói, nhìn thấu sự ô uế sâu hơn bên trong những bức tường cung này.

Một lúc sau, y bỗng mở lời: "Những chuyện dơ bẩn gần đây trong cung đều xuất phát từ hậu cung. Ta thân là hoàng tử, muốn điều tra rốt cuộc vẫn bị trói tay trói chân, trăm bề bất tiện."

"Nhưng chỉ cần ta còn ở trong cung một ngày, thì không thể mãi ở thế bị động. Đã đến lúc phải tìm một người trợ giúp."

Lệ Phong lập tức nghĩ đến một trong hai người hiện đang nắm quyền thế lớn nhất hậu cung:

"Ý của chủ tử là... Thục phi nương nương?"

Tạ Duẫn Minh lắc đầu: "Giao dịch với Thục phi, ắt sẽ để lại nhược điểm trong tay nàng. Mối mua bán này, hoàn toàn không đáng."

"Vậy thì..." Trong mắt Lệ Phong lóe lên vẻ nghi hoặc.

Ngoài Thục phi, còn ai có thể đối kháng với phe Đức phi, lại sẵn lòng ra tay tương trợ?

Tạ Duẫn Minh lại mỉm cười: "Hậu cung hiện nay, ai ai cũng biết Thục phi và Đức phi chia nhau đối đầu, dường như mười năm phong vân biến ảo đều do hai người họ chủ đạo. Nhưng ngươi đừng quên, mười năm trước, người thực sự nắm giữ phượng ấn, thống lĩnh lục cung, không phải là họ."

Trong đầu Lệ Phong chợt lóe lên một tia sáng, gần như buột miệng thốt ra: "Ngụy Quý phi?"

"Đúng vậy." Tạ Duẫn Minh khẽ gật đầu.

Ngụy Quý phi.

Chính là Ngụy phi hiện nay đang sống ẩn cư tại Diên Hi cung.

Năm xưa, khi Đức phi mang thai, thế lực bên ngoại của nàng không muốn thấy Thục phi một mình độc đại, áp chế thanh thế của Đức phi, liền hao tâm tổn sức, từ dân gian tìm về một tuyệt sắc giai nhân, tinh tâm dạy dỗ rồi đưa vào cung.

Nữ tử ấy vừa nhập cung liền được hoàng đế sủng ái vô cùng, ban đầu phong Quý nhân, chỉ trong vòng một tháng đã thăng lên bậc Tần, một năm sau sắc phong làm Phi; sau khi sinh hạ Tứ hoàng tử, lại trực tiếp được phong Quý phi, địa vị vượt trên cả Thục phi lẫn Đức phi, phong quang nhất thời không ai sánh kịp.

Vào cung chưa bao lâu, nàng đã thoát khỏi sự khống chế của Đức phi. Thứ duy nhất nàng có thể dựa vào, chẳng qua chỉ là dung mạo kia, nhưng như vậy là đủ rồi.

Nếu luận trong hậu cung, ai giống với Nguyễn nương nhất, thì Tạ Duẫn Minh chỉ có thể xếp thứ hai. Y là nam tử, dung mạo dù tương tự đến đâu, rốt cuộc cũng thiếu đi vẻ mềm mại của nữ nhân. Còn trong cung, người ta vẫn nói rằng khi Ngụy Quý phi mỉm cười, tựa như Nguyễn nương quay trở lại. Chính nhờ gương mặt gần như có thể giả thật lẫn lộn ấy, nàng mới đoạt được sự chuyên sủng của phụ hoàng.

Thịnh cực tất suy.

Ân sủng nơi cung đình, thường luôn song hành cùng hiểm họa chí mạng.

Về sau, Diên Hi cung bỗng xảy ra một trận hỏa hoạn kỳ quái.

Tứ hoàng tử không kịp thoát thân, bỏ mạng trong biển lửa, hài cốt không còn.

Phụ hoàng nổi giận lôi đình, hạ chỉ tra xét đến cùng, nhưng rốt cuộc vẫn không tìm ra hung thủ thực sự.

Ngụy Quý phi chịu đả kích này, tính tình đại biến, lời nói hành vi nhiều lần thất thố, liên tiếp chọc giận phụ hoàng, cuối cùng bị giáng xuống hàng Phi, dời sang thiên điện Diên Hi cung, chẳng khác nào bị đánh vào lãnh cung, dần dần bị người đời lãng quên.

Tạ Duẫn Minh mỉm cười nói: "Thục phi và Đức phi, e rằng đã sớm quên mất, các nàng từng có một đối thủ thủ đoạn không tầm thường như thế, suýt nữa đã ép các nàng đến mức không thở nổi."

Tứ hoàng tử chết vào tháng Năm.

Tháng Năm, gió sen vừa nổi, nhưng nơi sâu thẳm trong cung tường lại phảng phất mùi tro giấy tiền cháy khét.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!