Chương 30: (Vô Đề)

Thục phi nương nương bỗng nhiên đứng bật dậy, đầu ngón tay thẳng thừng chỉ vào đám cung nhân phụ trách hái hoa: "Chuyện này là thế nào?! Các ngươi làm việc kiểu gì vậy?!"

Đám nội giám mặt mày xám ngoét, quỳ rạp xuống đất, trán dập lên nền gạch xanh vang lên từng tiếng "cộp cộp". Tên tổng quản đứng đầu run giọng bẩm: "Nương nương minh giám! Nô tài tuyệt đối không dám chậm trễ! Những đóa hoa này... những đóa hoa này quả thật đều vừa mới hái từ cành trong Ngự hoa viên, sương sớm còn chưa khô! Từ lúc hái đến khi dâng lên, bọn nô tài mắt cũng không dám chớp một cái, tuyệt đối không qua tay người khác!"

Lời hắn vừa dứt, ánh mắt mọi người lại lần nữa dồn cả về phía đại hoàng tử Tạ Duẫn Minh. Trên tay y sạch sẽ không một vết, thế nhưng khi nãy, trước bao con mắt nhìn chằm chằm, đóa hoa kia lại cuộn thành một khối cháy sém nâu đen, như bị nghiệp hỏa vô hình thiêu rụi trong khoảnh khắc.

Vô số ánh nhìn, sắc bén như những mũi kim lông trâu tẩm độc, từ bốn phương tám hướng bắn tới, từng mũi từng mũi ghim thẳng lên sống lưng Tạ Duẫn Minh.

Tạ Duẫn Minh rũ mắt đứng yên tại chỗ, dưới ống tay áo rộng, đầu ngón tay khẽ co lại. Thảo nào Đức phi và tam hoàng tử lại ngoan ngoãn an phận đến vậy, hóa ra là đang chờ y ở đây.

Yến tiệc do Thục phi nương nương chủ trì, cung nhân hái hoa cũng là người của Thục phi. Vậy thì vấn đề không nằm ở hoa. Trong đầu Tạ Duẫn Minh hiện lên hình ảnh vị tiểu thư mang theo hương thơm kia.

Mùi hương ấy e rằng không phải thứ phấn son tầm thường, mà là một loại dược phấn đặc chế. Chỉ cần lại gần hoặc nhờ gió mang theo, lặng lẽ bám lên cánh hoa, liền có thể khiến trăm hoa héo tàn.

Quả là một chiêu giết người không cần dao.

Ý niệm xoay chuyển như điện, sắc mặt Tạ Duẫn Minh vẫn phẳng lặng không gợn sóng. Nhưng ngay giây sau, y đột ngột giơ tay ôm lấy ngực, cổ họng như bị bóp nghẹt, phát ra từng tràng ho dồn dập, nén chặt mà đau đớn.

Tiếng ho dường như bị ép bật ra từ tận phế phủ, vừa gắt vừa ngắn, xen lẫn hơi thở ẩm lạnh run rẩy, thân thể y không sao khống chế được mà co rút lại, trán lập tức toát ra một tầng mồ hôi lạnh li ti.

"Chủ tử!" Lệ Phong gần như theo bản năng bước lên một bước, đưa tay đỡ lấy cánh tay Tạ Duẫn Minh, lại bị y run rẩy khiến vai hắn lảo đảo, vội vàng dùng cả hai tay giữ vững thân hình y.

Ánh mắt hắn sắc như mũi nhọn, cúi đầu nhìn xuống, tràn đầy lo lắng.

Cơn ho của Tạ Duẫn Minh càng lúc càng dữ dội, tay y siết chặt cánh tay Lệ Phong, thân thể cong lại như một cánh cung, sắc mặt tái nhợt pha xanh, ho đến mức không thể gượng dậy.

Gió lại cuốn đầy đất hoa rơi, cánh hoa tung bay mù mịt, giữa làn gió ấy, y như bị cuốn theo, lảo đảo sắp ngã.

Thân hình Tạ Duẫn Minh đột ngột chúi về phía trước, bước chân như giẫm lên mây nổi, hoàn toàn mất thăng bằng, cả người "phịch" một tiếng ngã sang bên.

Biến cố xảy ra quá đột ngột, mọi người xung quanh còn chưa kịp phản ứng, y đã nặng nề ngã xuống, được Lệ Phong kịp thời đón lấy.

Tạ Duẫn Minh hai mắt nhắm chặt, sắc mặt trắng bệch như giấy, đuôi mày khẽ nhíu lại. Lệ Phong gần như theo phản xạ vươn tay, vững vàng ôm ngang thắt lưng y.

"Chủ tử! Chủ tử!" Hắn bế Tạ Duẫn Minh lên, hai tay hơi run.

Hắn quay sang đám người gầm lên: "Truyền thái y! Mau truyền thái y!" Trong tiếng quát dữ dội, ánh mắt hắn quét ngang, sắc bén như lưỡi kiếm.

Ánh nhìn ấy quá đỗi lạnh lẽo, sát khí cơ hồ ngưng tụ thành hình, khiến những người xung quanh không tự chủ lùi lại một bước, nín thở.

Biến cố này triệt để phá vỡ sự yên bình của yến tiệc. Vẻ hoa lệ, đoan trang ban đầu trong khoảnh khắc hóa thành một vòng xoáy hỗn loạn, tiếng chén đĩa va chạm, tiếng kêu thét chói tai hòa lẫn vào nhau.

Thục phi cũng bị cảnh tượng bất ngờ này làm tim thắt lại. Nhưng dù sao nàng đã chưởng quản cung vụ nhiều năm, vẫn giữ được một tia trấn định: "Mau! Nơi này gần cung của bản cung nhất, đưa đại hoàng tử tới thiên điện tĩnh thất! Bản cung đã sớm cho Thái y viện chờ sẵn gần đây, mau đi mời tới!"

Quả thực nàng từng lo yến tiệc xảy ra sơ suất, nên đã chuẩn bị từ trước, chỉ là không ngờ lại thành ra cục diện quỷ dị thế này.

Trong thiên điện, ánh nến khẽ lay, ánh sáng mờ vàng hắt lên tường những bóng đen mơ hồ.

Tạ Duẫn Minh được nhẹ nhàng đặt lên nhuyễn tháp, hai mắt nhắm chặt, hơi thở nông và yếu, mồ hôi lạnh làm ướt những sợi tóc mai mảnh, tựa như vừa tỉnh dậy khỏi một cơn ác mộng.

Lệ Phong quỳ một bên, các khớp ngón tay trắng bệch vì siết chặt, nắm đấm nắm cứng, trong mắt tràn đầy vẻ sốt ruột, lo lắng. Lúc bế Tạ Duẫn Minh, hắn đã âm thầm bắt mạch cho y — tuy mạch tượng hư phù yếu ớt, nhưng không có dấu hiệu trúng độc rõ rệt. Song điều đó vẫn không thể khiến hắn an tâm. Nhỡ đâu trên những đóa hoa héo tàn kia dính phải thứ kỳ độc quỷ dị nào đó thì sao? Nhỡ đâu thủ đoạn của đối phương đã vượt ngoài nhận thức của hắn thì sao?

Chỉ cần nghĩ tới việc có kẻ dám ngay dưới mí mắt hắn, dùng thủ đoạn âm độc như vậy để tính toán Tạ Duẫn Minh, trong lòng hắn liền dâng lên lửa giận vô cùng.

Hắn hận không thể lập tức rút đao, lôi hết những si mị võng lượng ẩn trong bóng tối ra, thiên đao vạn quả!

Thái y vội vã chạy tới, nín thở tập trung bắt mạch cho Tạ Duẫn Minh. Thời gian từng chút trôi qua, trong điện yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe được tiếng tim nến nổ tí tách.

Thục phi, Đức phi, ngũ hoàng tử cùng tam hoàng tử cũng lần lượt chuyển tới đây, chờ đợi kết quả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!