Chương 22: (Vô Đề)

Tạ Duẫn Minh chỉ khẽ khép lại ống tay áo: "Tam đệ xem ra càng lúc càng nhàn rỗi, là đang đứng đây đợi người sao?"

Tam hoàng tử cười mà như có gai: "Đại ca trong lòng hiểu rõ."

"Ta đâu phải con giun trong bụng tam đệ," Tạ Duẫn Minh hơi nghiêng đầu, giọng nói nhẹ bẫng, "sắc mặt tam đệ khó coi như vậy. Có tức giận thì nên về phủ tìm phu nhân an ủi, chạy vào cung thế này, chẳng sợ truyền ra ngoài còn khó nghe hơn sao?"

Tam hoàng tử có phần sốt ruột, tiến lên nửa bước, ánh mắt ghim chặt lên mặt đối phương: "Sau cuộc thu săn, ta cứ nghĩ chúng ta đã là đồng minh thực sự."

Tạ Duẫn Minh nhướng mày: "Chẳng lẽ không phải sao?"

Tam hoàng tử cười khẩy: "Thân là đồng minh, đại ca lại nhiều lần khước từ ta ngoài cửa, khiến bổn vương thành trò cười?"

Tạ Duẫn Minh đáp: "Tam đệ nói vậy thật là lời đao cắt ruột, rõ ràng là tam đệ trước tiên đứng ngoài quan sát, giờ lại quay sang tìm ta mà đổ tội?"

Tạ Duẫn Minh chỉ bước nửa bước, vậy mà tam hoàng tử lại cảm thấy trên người y bỗng dâng lên một luồng khí thế, ép hắn theo bản năng phải hơi ngửa người lùi lại nửa phần.

Giọng Tạ Duẫn Minh rất nhẹ: "Ta bị phụ hoàng giam lỏng ở Trường Lạc cung, bệnh nặng nằm liệt trên giường, sống chết khó lường, khi ấy không biết tam đệ ở đâu? Ngươi có từng sai tâm phúc mang tới một câu thăm hỏi hay không? Người của ta vì tam đệ mà chịu đòn, nay lại thành lỗi của ta ư?"

Yết hầu tam hoàng tử khẽ chuyển động. Khi đó hắn quả thực không có hành động gì, vốn là muốn xem tạo hóa của Tạ Duẫn Minh ra sao, xem y rốt cuộc có bản lĩnh hay không. Nay bị vạch trần, khí thế của hắn lập tức sụp đổ quá nửa.

Tạ Duẫn Minh tiếp lời: "Giờ thấy ta được giải cấm, lại qua lại với Thục phi, với Ngũ đệ, ngươi liền ngồi không yên, vội vàng chạy tới chất vấn ta?"

Sắc mặt tam hoàng tử lúc xanh lúc trắng, vội vàng biện bạch: "Đại ca nói vậy là oan cho ta rồi! Bổn vương chính là tin vào mưu trí của đại ca, biết đại ca ắt có hậu thủ. Nếu ta mạo muội ra tay tương trợ, lỡ làm rối loạn bố cục của huynh, chẳng phải là vẽ rắn thêm chân sao?"

"Tin ta?" Tạ Duẫn Minh "ồ" một tiếng, kéo dài âm cuối, "đã tin, vậy hiện tại còn vội vàng cái gì?"

Thứ chưa hoàn toàn nắm trong tay, sao có thể không vội?

Bàn chuyện hợp tác, trong tay tam hoàng tử ắt hẳn nắm giữ nhược điểm của quan viên, vinh cùng vinh, tổn cùng tổn, nhưng hắn lại không cách nào khống chế được Tạ Duẫn Minh.

Tam hoàng tử nửa phần lý lẽ cũng không chiếm, đã bại trận, cúi thấp đầu xuống, hận không thể vùi gương mặt hơi ửng đỏ của mình vào tay áo.

"Tam đệ à." Ánh mắt Tạ Duẫn Minh quét từ trên xuống dưới người hắn, chậm rãi lắc đầu, "Ta vốn cho rằng ngươi là người thật sự thông minh, hiểu thế thời, biết thế nào là mưu định rồi mới động. Sao đến hôm nay, hành sự lại trở nên giống Ngũ đệ như vậy... không trầm được khí?"

"Ta..." Tam hoàng tử bị đem so sánh với Ngũ đệ mà hắn coi thường nhất, cơn giận lập tức xông thẳng lên đầu. Nhưng hắn biết rõ lời Tạ Duẫn Minh nói hàm ý sâu xa, chỉ có thể cố nén lửa giận, hít sâu một hơi, chắp tay thi lễ, tư thế cũng hạ thấp đi vài phần, "Là đệ đệ suy nghĩ chưa chu toàn, mong đại ca... chỉ giáo."

Thấy đối phương chịu mềm, Tạ Duẫn Minh lại không vội đáp lời. Y xoay người, thong thả bước về phía rìa cung uyển không xa.

Nơi đó có một hồ nước lạnh. Tạ Duẫn Minh đứng bên bờ hồ, quay lưng về phía tam hoàng tử. Qua một lúc lâu, giọng y theo gió vọng trở lại: "Ngũ đệ ngu dốt, tâm tư nông cạn, ta chỉ cần nói vài lời hay, dỗ dành hắn một chút, hắn liền cho rằng ta – người đại ca này – thật lòng đối đãi với hắn. Nhưng Thục phi nương nương đã lăn lộn hậu cung nhiều năm, tâm tư kín kẽ, đa nghi lại hay ghen, đâu giống Ngũ đệ dễ lừa như vậy."

"Nếu lúc này ta qua lại quá thân mật với ngươi, chẳng kiêng dè gì, ngươi đoán xem, Thục phi sẽ nghĩ thế nào?"

"Tam đệ, nếu ngươi thật sự nghĩ cho đại nghiệp, lúc này nên tránh hiềm nghi, chứ không phải nghênh ngang chạy tới Trường Lạc cung của ta, suýt nữa khiến mọi nỗ lực trước đó của ta đổ sông đổ biển!"

Tam hoàng tử nghiến răng, lần nữa chắp tay: "Là... là đệ đệ nóng vội, mong đại ca lượng thứ."

"Ngươi không phải nóng vội." Giọng Tạ Duẫn Minh đột ngột lạnh hẳn, "Ngươi là quá để tâm, là ghen ghét, là lộ ra sợ hãi."

Trong lòng tam hoàng tử chấn động mạnh, bỗng ngẩng đầu lên, chỉ thấy Tạ Duẫn Minh từng bước ép sát.

Tạ Duẫn Minh không hề nể tình: "Mẫu phi của ngươi tranh không lại Thục phi, đó là khúc mắc trong lòng ngươi không vượt qua được. Ngươi xưa nay luôn xem Ngũ đệ là kẻ ngu, việc gì cũng muốn đè hắn một đầu, cái gì cũng muốn tranh với hắn, đoạt với hắn. Trước kia ngươi luôn thuận buồm xuôi gió, nhưng lần này, ngươi lại cảm thấy mình chưa hoàn toàn thắng hắn, thậm chí còn cho rằng ta có thể đã thiên về bọn họ, cho nên ngươi hoảng, ngươi loạn rồi!"

"Ngươi rõ ràng biết đây rất có thể chỉ là một bước trong kế hoạch của ta, ngươi rõ ràng biết lúc này điều nên làm nhất là tĩnh quan kỳ biến, vậy mà ngươi vẫn không nhịn được, vội vã chạy tới, muốn đòi ta cho ngươi một lời giải thích, để tăng thêm chút tự tin trong lòng mình."

Tạ Duẫn Minh dừng bước, khoảng cách với tam hoàng tử chỉ còn một bước, "Ta nói có đúng không?"

Tam hoàng tử sững sờ đứng tại chỗ.

Chỉ cách một bước, Tạ Duẫn Minh hơi ngẩng đầu, giọng nhẹ như một tiếng thở dài, nhưng lại sắc bén đến cắt da cắt thịt: "Tam đệ à, muốn ngôi cửu ngũ chí tôn, mà ngay cả chút kiên nhẫn này cũng không có... thật khiến ta thất vọng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!