Chương 20: (Vô Đề)

Hoắc công công hai tay nâng thánh chỉ giải trừ lệnh cấm túc, bước chân gấp gáp hơn ngày thường, phía sau theo sát là Trương viện thủ của Thái y viện, cùng nhau bước qua ngưỡng cửa Trường Lạc cung.

Thế nhưng nội điện lại còn lạnh hơn bên ngoài, tựa như một hầm băng!

Lửa trong chậu than yếu ớt giãy giụa, Hoắc công công liếc mắt đã trông thấy người nằm trên giường, tim không khỏi thắt lại.

Tạ Duẫn Minh chìm trong tầng tầng lớp lớp chăn gấm dày nặng, sắc mặt trắng bệch không chút huyết sắc, đôi môi nhạt đến mức gần như hòa làm một với làn da. Chỉ có hàng mi rủ xuống, hắt dưới mắt một mảng xanh nhạt.

Y nghe thấy tiếng bước chân, cũng chỉ khẽ động mi, không hề ngồi dậy.

Lệ Phong quỳ xuống, thay Tạ Duẫn Minh tiếp nhận thánh chỉ.

"Ôi chao, điện hạ của lão nô ơi!" Hoắc công công mấy bước tiến lên, trong cổ họng ép ra tiếng run run, mang theo nỗi xót xa thật sự.

Ông đảo mắt nhìn quanh, ánh nhìn lướt qua chậu than sắp tắt chưa tắt kia, sắc mặt đột ngột trầm xuống đến mức như thể vắt ra được nước, quay đầu liền nổ một tiếng sấm: "Từng đứa các ngươi chán sống rồi phải không?! Đây mà là than à, là tiền giấy cõi âm thì có! Đám súc sinh ở Nội Vụ phủ, dám cắt xén phần lệ cắt xén đến cả Trường Lạc cung! Đợi ta bẩm lại với bệ hạ, lập tức lột da bọn chúng, đem sưởi chân cho điện hạ!"

Thái y tiến lên, cẩn trọng bắt mạch cho Tạ Duẫn Minh. Đầu ngón tay vừa chạm vào cổ tay lạnh buốt kia, mày ông đã nhíu chặt dần.

Rất lâu sau, ông thu tay lại, nói với Hoắc công công: "Điện hạ là hàn khí xâm nhập phế phủ, uất kết bên trong. Mùa đông năm nay, e rằng đã không được điều dưỡng cẩn thận, khiến bệnh cũ tái phát, lại đến thế hung hiểm... May mà căn cơ vẫn chưa bị rút cạn hoàn toàn, nhưng về sau tuyệt đối không thể sơ suất thêm nữa, cần phải tĩnh dưỡng chu đáo, chậm rãi bồi bổ, nếu không thì..."

Ông lắc đầu, lại nhấn mạnh: "Tuyệt đối không được xem nhẹ."

Hoắc công công nghe mà tim gan run rẩy, vội vàng cúi người, dịu giọng an ủi người trên giường: "Điện hạ, người nhất định phải bảo trọng long thể a! Bệ hạ... bệ hạ vẫn luôn ghi nhớ người đó! Tuy bệ hạ ngoài miệng không nói, nhưng phụ tử liên tâm, những ngày qua, ở Tử Thần điện, bệ hạ cũng trằn trọc không yên, đã lâu rồi không thể ngủ ngon..."

Tạ Duẫn Minh nghe xong, chỉ khẽ nhếch khóe môi lên một đường mảnh đến cực nhẹ, chẳng phải cười, cũng chẳng có chút tình ý nào.

Hoắc công công bị ánh nhìn lạnh lẽo ấy làm cho sững lại.

Lệ Phong đã ở bên cạnh tiễn khách: "Chủ tử tinh thần không tốt, công công không cần ở lại lâu, hồi cung bẩm báo với bệ hạ là được."

Hoắc công công hoàn hồn, miệng vẫn lải nhải dặn dò lại những điều thái y căn dặn, rồi kéo Lệ Phong ra chỗ hành lang khuất bóng, hạ thấp giọng: "Lệ thị vệ, giờ bên cạnh điện hạ chỉ còn mình ngươi là dùng được. Phải mở to mắt ra! Thà trái ý người khác, cũng đừng trái với thân thể điện hạ. Thật sự gặp khó xử, cứ cầm thẻ bài vào thẳng tìm bệ hạ, còn sợ chủ tử nhà mình không đủ phân lượng hay sao?"

Lệ Phong ngẩng mắt: "Nhưng nếu ta đi rồi, bên cạnh chủ tử sẽ thật sự không còn ai."

Một câu nói chặn Hoắc công công đến câm nín, chỉ đành vỗ vỗ vai hắn, thở dài rồi quay về cung.

Trong Tử Thần điện, địa long đốt rực, nhưng vẫn không xua tan được luồng lạnh lẽo âm trầm trước ngự án. Chu bút treo lơ lửng trên tấu chương, mực son sắp nhỏ chưa nhỏ.

Hoàng đế đang chờ.

Hoắc công công vừa bước qua ngưỡng cửa, người liền ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén đâm thẳng vào mặt kẻ đến.

"Thế nào?"

Hoắc công công bước nhanh lên trước, quỳ sụp xuống, đem những gì mắt thấy tai nghe ở Trường Lạc cung bẩm báo tỉ mỉ, dĩ nhiên không quên tô điểm đôi phần.

"Rầm!" Hoàng đế nện mạnh một chưởng xuống ngự án, chấn động đến mức bút giá nghiên mực cùng nhau bật lên.

"Lũ khốn kiếp!" Người nổi giận lôi đình, sắc mặt xanh xám, "Đám cẩu nô tài Nội Vụ phủ! Dám chậm trễ hoàng tử đến mức này! Ai cho chúng lá gan ấy?! Tra cho trẫm! Tra cho thật kỹ! Phàm kẻ nào từng cắt xén chi dùng của Trường Lạc cung, hết thảy trọng phạt, đuổi ra khỏi cung!"

Mắng xong đám nô tài, trong điện rơi vào một mảnh tĩnh mịch. Ngực hoàng đế phập phồng, ánh mắt chập chờn, giằng co hồi lâu, cuối cùng mới hỏi: "Y... hôm nay, có nói gì không? Có nhắc đến trẫm không? Có lời nào muốn nói với trẫm chăng?"

Hoắc công công cúi đầu, cân nhắc đáp: "Bẩm bệ hạ, điện hạ... điện hạ tinh thần không tốt, hầu như chưa từng mở miệng."

Hoàng đế khựng lại, đứng dậy: "Trẫm không yên tâm, trẫm vẫn phải đích thân đến xem!"

Hoắc công công quỳ bò lên mấy bước, chắn trước đường đi: "Bệ hạ, điện hạ vừa dùng thuốc xong, đã ngủ say rồi. Tuyết dày trời lạnh, long thể của bệ hạ là quan trọng, hay là để ngày khác hẵng đi..."

Bước chân hoàng đế dừng lại, bàn tay siết chặt mép ngự án kêu răng rắc, rốt cuộc cũng không tiến lên nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!