Chương 16: (Vô Đề)

Tần Liệt nghe Tạ Duẫn Minh nói xong câu ấy, trong lòng đã dậy sóng cuồn cuộn. Nhưng dẫu sao hắn cũng là lão tướng từng lăn lộn nơi sa trường, tâm chí kiên cường, vẫn còn giữ lại một tia cố chấp cuối cùng xuất phát từ bản năng của võ nhân.

"Lời điện hạ nói, vi thần xin lĩnh giáo." Giọng Tần Liệt dường như có chút không cam: "Chỉ là, trước đó điện hạ từng nói, người muốn cùng mạt tướng tỷ thí, chính là bản thân điện hạ."

"Không sai." Tạ Duẫn Minh vẫn cười thanh nhã như trăng non gió mát: "Ta đã nói rồi, ta muốn cùng tướng quân so thứ mà tướng quân giỏi nhất. Sao nào, tướng quân cho rằng ta lừa ngươi, nên không phục?"

Tần Liệt đáp: "Vi thần không dám."

Tạ Duẫn Minh lại nói: "Tướng quân có gì là không dám chứ? Ngươi chính là đại anh hùng của triều ta."

Tần Liệt cúi đầu: "Vi thần không dám nhận."

Tạ Duẫn Minh chỉ mỉm cười: "Làm tướng quân, thì phải đánh thắng trận."

Một trận gió thổi qua, Tần Liệt thấy người trước mặt khép chặt tay áo, ánh mắt vẫn không hề dao động, chăm chăm nhìn thẳng vào mình: "Tướng quân tung hoành sa trường, chém tướng đoạt cờ, lẽ nào chỉ dựa vào thanh đao trong tay, vào sức lực nơi cánh tay?"

Tạ Duẫn Minh hỏi ngược lại: "Muốn khắc địch chế thắng, há có thể không dựa vào vạn ngàn binh sĩ dưới trướng, không nương vào binh khí sắc bén trong tay, không vận dụng mưu lược, trận đồ trong lòng?"

Ánh mắt y thẳng thắn như lưỡi dao sắc, từng chữ từng chữ như băng châm đâm thẳng vào người.

"Hôm nay ta tự xưng là soái ——" Đầu ngón tay Tạ Duẫn Minh khẽ xoay, từ xa chỉ về phía Lệ Phong đang lặng im đứng bên cạnh, "binh sĩ của ta, nếu có thể phá trận của tướng quân, bẻ gãy mũi nhọn của tướng quân, vậy thì xem như ta thắng."

Tạ Duẫn Minh lại hỏi: "Tướng quân, rốt cuộc vừa rồi là ai đã thắng ngươi?"

Yết hầu Tần Liệt khẽ động, giáp sắt phát ra tiếng "choang" khi hắn quỳ một gối xuống đất, giọng khàn đặc mà vang dội: "Là điện hạ."

"Vi thần... tâm phục khẩu phục."

Đỉnh núi tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thông reo vi vút.

Tần Liệt ngẩng đầu, nhìn thiếu niên trước mặt mảnh mai đến mức tưởng chừng có thể bị gió cuốn đi, vậy mà lại cảm nhận được một luồng phong mang nặng tựa ngàn cân ập thẳng vào mặt. Hắn trầm giọng nói: "Thần từng nghe qua một câu, lưỡi đao sắc bén nhất, giết người nhất, thường được giấu trong chiếc vỏ mềm nhất. Hôm nay, thần xem như đã thực sự hiểu ra."

Tần Liệt nhớ lại chiêu sát cuối cùng mà Lệ Phong dùng để đánh bại mình, bao nghi hoặc trong lòng dường như đều được giải khai trong khoảnh khắc ấy.

"Điện hạ đã có thể thu phục truyền nhân của Thiệu lão tướng quân, vậy thần há còn lý do gì mà không theo phò?"

"Tướng quân quả có nhãn lực."

Tạ Duẫn Minh khẽ cất lời khen.

"Thần theo tiên phụ rèn luyện nên một thân bản lĩnh. Tiên phụ tung hoành chiến địa cả đời chưa từng nếm mùi thất bại, chỉ thua duy nhất một người, chính là bằng hữu của ông —— Thiệu tướng quân. Thiệu tướng quân rời khỏi triều đình đã hai mươi năm." Tần Liệt nói, "Vậy mà nay lại vì điện hạ lần nữa ra tay bày mưu. Phong thư dâng lên bệ hạ kia, chính là bút tích của Thiệu lão tướng quân, đúng không?"

"Không sai." Tạ Duẫn Minh thản nhiên thừa nhận.

"Thần còn nghe nói, năm điện hạ tám tuổi, từng rời cung đến Di Sơn tĩnh dưỡng..." Tần Liệt nói tiếp, giọng điệu đã hết sức chắc chắn.

"Phải." Tạ Duẫn Minh lần nữa khẳng định, "Di Sơn, chính là nơi Thiệu lão tướng quân ẩn cư."

Năm ấy y tám tuổi, lên đường đến Di Sơn, dọc đường đổi ngựa liên tục, ngày đi đêm ẩn.

Tuyết tuyến dần lui, thế núi đột ngột dựng đứng. Chiếc xe vải xanh bị bỏ lại dưới chân núi, đổi sang cáng trượt. Tạ Duẫn Minh quấn chặt áo dày, trán vẫn rịn mồ hôi lạnh, song đôi mắt mở to, nhìn mây sương từ dưới chân sinh ra, tựa như đang bước trên đầu sóng.

Đặt chân lên Di Sơn, rẽ qua khúc ngoặt cuối cùng, đỉnh núi bỗng mở ra một khoảng bằng phẳng.

Dưới bãi đất có tùng, dưới tùng đứng một người.

Nam nhân ấy mặc áo vải thô, tay vịn một thanh kiếm gỗ, xoay người lại, ánh mắt xuyên qua gió núi, trước hết dừng trên gương mặt Tạ Duẫn Minh, rồi chuyển sang Lệ Phong, cuối cùng lại quay về Tạ Duẫn Minh, thấp giọng cười khẽ than: "Tiểu điện hạ, ta quen mẫu thân của ngươi."

Thiệu tướng quân là võ tướng khai quốc đệ nhất của triều Tân Nguyên, sau khi phong Lang Cư Tư thì trả ấn quy sơn, từ đó biến mất khỏi nhân gian.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!