Cuối thu, tại trường săn.
Cỏ úa ngả rạp trên mặt đất, vài chiếc lá còn sót lại nơi đầu cành xoay tròn trong không khí khô lạnh, rốt cuộc vẫn không cam lòng mà rơi xuống.
Tạ Duẫn Minh khoác hồ cừu dày nặng, ngồi trên kiệu khiêng đã lót đệm mềm, ngẩng đầu lặng lẽ nhìn cảnh tượng ấy.
Y không thích mùa thu, nhất là cuối thu.
Vạn vật tàn lụi, tiêu điều đến mức quá đỗi tr*n tr**, dường như ngay cả che giấu cũng lười che giấu. Tựa như vò thuốc đắng niêm sáp trong cung y, chỉ cần mở nắp, mùi chát xộc thẳng vào mũi, khiến hốc mắt người ta cũng phải cay lên.
Y lại càng không thích thu săn.
Nghe từ xa vẳng lại tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng tù và kéo dài, tưởng tượng những thân ảnh cường tráng kia rong ruổi nơi hoang dã, truy đuổi, bắn giết, hưởng thụ kh*** c*m do sức mạnh và tốc độ mang lại. Tiếng cười trẻ trung bị gió xé vụn tứ tán, lại càng thêm sắc bén.
Trong lòng y liền như bị đàn kiến gặm nhấm, cuộn trào thứ oán hận và đố kỵ khó có thể nói thành lời.
Nhưng trên gương mặt y không thể lộ ra nửa phần. Chỉ khẽ nâng cằm, vén rèm kiệu lên một nửa, làm ra vẻ thưởng ngoạn phong cảnh.
Tựa hồ trời đất trước mắt chỉ là một bức lụa treo trên tường, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến y.
Trên đài cao của trường săn, nghi thức bắt đầu.
Trống vang ba hồi, hoàng đế giơ tay, mọi thanh âm lập tức lắng xuống, đến cả gió cũng biết điều mà ngừng thổi.
"Hôm nay tại trường săn so tài, lấy số lượng hươu làm thắng, kẻ thắng trẫm sẽ trọng thưởng!"
Ánh mắt hoàng đế lướt qua Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử đang tinh thần phấn chấn, cuối cùng dừng lại trên người Tạ Duẫn Minh. Ngữ khí ông chậm lại đôi phần: "Minh nhi, thân thể ngươi yếu, cứ ở gần đây xem là được, nhớ kỹ an nguy của bản thân."
Tạ Duẫn Minh cúi đầu đáp lời, tư thái nhu thuận: "Nhi thần tự biết chừng mực, đa tạ phụ hoàng quan tâm."
Bên dưới, Tam hoàng tử và y vô tình liếc nhìn nhau một cái, trong lòng đều ngầm hiểu.
Còn Ngũ hoàng tử vì bị lấn át khí thế mà có phần không vui, chỉ chăm chăm nhìn cây cung nỏ trong tay, âm thầm nén một hơi trong lòng.
Tiếng tù và vang lên, thu săn chính thức bắt đầu.
Lệ Phong dắt theo con ngựa cái trắng được đặc biệt chọn lựa vì tính tình ôn thuận nhất, dừng lại trước kiệu của Tạ Duẫn Minh.
Hôm nay gió không lớn, Tạ Duẫn Minh kiên quyết không muốn ngồi xe ngựa.
Lệ Phong không nói nhiều. Hắn cẩn thận kiểm tra yên ngựa có bằng phẳng hay không, tấm thảm lông dày lót phía trên có nếp gấp hay không, xác nhận độ cao của bàn đạp đã điều chỉnh đến vị trí thích hợp nhất để Tạ Duẫn Minh mượn lực.
Sau đó hắn xoay người, đối diện với Tạ Duẫn Minh, khẽ khom lưng, giọng trầm thấp mà vững vàng: "Chủ tử, mạo phạm."
Hắn không đỡ y một cách cứng nhắc như những thị vệ thông thường, mà dang hai tay ra. Một tay vững vàng đỡ sau thắt lưng Tạ Duẫn Minh, tay còn lại luồn qua khoeo gối y, động tác liền mạch mà cẩn trọng.
Tạ Duẫn Minh thuận thế vòng tay qua cổ hắn, đem toàn bộ trọng lượng thân thể giao phó.
Cánh tay Lệ Phong rắn chắc hữu lực, khi bế y lên, thậm chí không làm cho lớp hồ cừu dày nặng kia lay động quá nhiều.
Hắn nhẹ nhàng đặt Tạ Duẫn Minh lên yên ngựa. Con ngựa dường như cũng cảm nhận được sự đặc biệt của người trên lưng, bất an dậm móng mấy cái.
Lệ Phong lập tức một tay nắm chặt dây cương sát bên miệng ngựa, tay kia vẫn luôn hờ hững đỡ bên người Tạ Duẫn Minh, trầm giọng quát khẽ: "Yên!"
Con ngựa lập tức trở nên ngoan ngoãn.
"Có thoải mái không?"
Lệ Phong ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên gương mặt Tạ Duẫn Minh, không bỏ sót bất kỳ biến hóa nhỏ nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!