Chương 50: Đêm Đến

"Theo ta vào phòng."

**************

"Quái y họ Tào."

Phó Vân Mặc biết, Quái y khẳng định có quan hệ với Tào Nhất Sư, mà Tào Nhất Sư nghe thấy như vậy, phản ứng cũng sẽ chỉ có hai loại, một loại là vội vàng muốn đi gặp mặt, loại thứ hai là kiên quyết không muốn nhìn thấy trốn tránh.

"Ngươi.... Ngươi nói cái gì?"

Tào Nhất Sư từng bước hướng tới Phó Vân Mặc, biểu tình dại ra kia làm cho Phó Vân Mặc có chút phòng bị, không biết hắn có đột nhiên hạ độc mình hay không nữa.

Chỉ là vào lúc này, Dạ Khê Hàn lại tiến lên một bước, vô tình làm Tào Nhất Sư dừng lại bước chân.

Phó Vân Mặc nhìn Dạ Khê Hàn ở trước mắt, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng an tâm.

"Quái y họ Tào, Diêm Vương sầu tiền bối, còn cần ta phải nói lại lần nữa không?"

Dạ Khê Hàn thật ra đã trả lời thay cho Tào Nhất Sư, Tào Nhất Sư lúc này mới lảo đảo mà lui về phía sau vài bước, ó chút hồn bay phách lạc.

"Lần này tới..."

Phó Vân Mặc vừa định nói thêm gì đó, Dạ Khê Hàn lại thủ thế để Phó Vân Mặc đừng nói gì thêm, sau đó nàng ấy nói: "Xem ra Diêm Vương sầu tiền bối còn có chút choáng váng, ta chờ ngươi hoàn toàn tỉnh táo rồi mới nói chuyện cặn kẽ."

Ngữ khí có chút lạnh lẽo, nhưng lại làm Tào Nhất Sư đang đắm chìm trong thế giới của mình phục hồi tinh thần lại, nhìn về phía Dạ Khê Hàn.

"Lão.... Lão phu không sao."

Tào Nhất Sư một tay che trán, tựa hồ đối với thân phận của Quái y, cảm thấy thập phần kinh ngạc và buồn rầu.

"Lần này tới đây, vãn bối là có một chuyện muốn hỏi."

Dạ Khê Hàn nói xong, dừng một chút, rồi nói tiếp: "Tiền bối có biết một loại độc, khống chế tâm trí con người, khiến người ta điên cuồng?"

Tào Nhất Sư nghe vậy, nhíu mày, nói: "Không phải là độc, là cổ (trùng độc)."

Cổ? Phó Vân Mặc cùng Nam Côn Luân hai mắt nhìn nhau, thế gian này thật sự có thứ vật thần kỳ như thế?

"Cổ đã từng là một loại vũ khí trí mạng của Nam Cương tà phái, trong đó có một loại có thể khống chế tâm trí con người, gọi là Hoặc Tâm cổ, nhưng mà mười năm trước Nam Cương tà phái cũng đã bị giết, lão phu đối với cổ cũng không có nghiên cứu gì, chuyện của Nam Cương tà phái, nếu như ngươi hỏi Thiên Cơ lâu sẽ rõ ràng hơn."

Nam Cương tà phái?

Chỉ lọc được những gì nghe thấy được, Dạ Khê Hàn cũng chỉ là nghe nói qua đôi chút, nàng vẫn luôn cho rằng chỉ là tung tin nhảm, không thể ngờ rằng thật sự có loại bè cánh thần bí như thế, lợi dụng cổ độc liền có thể độc bá võ lâm.

Thiên Cơ lâu.... Qu ả nhiên là người làm ăn, bản thân dùng một tình báo mà đổi lấy Phó Vân Mặc, để nàng đi tới chỗ Tào Nhất Sư hỏi ra được một chút manh mối, rồi lại phải quay trở lại Thiên Cơ lâu bọn họ để mua một cái tình báo khác...!

"Đa tạ tiền bối."

Dạ Khê Hàn nói xong, Tào Nhất Sư thở dài, tựa như vẫn còn phiền não vì chuyện của Quái y lúc nãy, chỉ thấy hắn đi vào trong nhà, Phó Vân Mặc và Nam Côn Luân lập tức tiến lên.

"Tiền bối, lần này tới là có ba chuyện muốn nhờ cậy."

"Ba chuyện?"

Tào Nhất Sư nhìn đôi nam nữ ở trước mặt, ngay sau đó cười nói: "Các ngươi chẳng lẽ là cho rằng ta là mở chỗ từ thiện sao?"

Phó Vân Mặc không để ý tới lời trêu chọc của Tào Nhất Sư, lập tức mở miệng nói: "Chuyện thứ nhất là mong ngươi giảm bớt độc ở trên người hắn, chuyện thứ hai là hy vọng có thể có được Khai Linh đan ở chỗ tiền bối, chuyện thứ ba là hy vọng tiền bối ngươi đi theo chúng ta một chuyến, đi gặp Quái y một lần."

Phó Vân Mặc nói xong, ngữ khí giống như là nói một chuyện đương nhiên, làm cho Nam Côn Luân ở một bên có chút khờ đi, cảm giác này càng giống như là cường đạo đang giảng đạo lý với người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!