Đúng rồi, trong tiểu thuyết Mạc Ly Hề làm thế nào phát hiện ra [chuyện tốt] do Nguyệt Lạc sơn trang làm...?
Phó Vân Mặc đột nhiên nhớ ra, là Mạc Ly Hề sau khi gặp được Nam Côn Luân, thời điểm hai người đang nói chuyện phiếm, Mạc Ly Hề được Nam Côn Luân nhắc nhở, lúc này mới đem Nguyệt Lạc sơn trang chuyên làm chuyện ác kể ra, lại muốn giữ thanh danh quân tử của Nguyệt Lạc sơn trang.
Nàng... thật sự muốn cướp bước tiến đầu tiên của nam chính Nam Côn Luân sao? Thôi thôi, dù sao hai người bọn họ cũng là nam nữ vai chính, nhất định sẽ ở bên nhau.
"Thật làm khó cho ngươi, trở thành hốc cây* của ta rồi"
*Có một câu chuyện về một người rất thành thật vì vậy không thể giữ được bí mật nào cả.
Bí mật của bạn bè, của gia đình một khi người đó biết đều không giữ được. Cho đến một ngày người đó tìm được cách để giữ được bí mật mà không khiến bản thân khó chịu, chính là tìm một hốc cây, đem tất cả mọi chuyện kể ra hết.
Mạc Ly Hề cười khẽ, cũng không để ý tên tiểu nhị trước mắt mình đây đã nói thượng hai câu, nàng chỉ cảm thấy, vị tiểu nhị này không đơn giản, tựa hồ hiểu được rất nhiều chuyện, bởi vì nàng có cặp mắt có thể nhìn thấu triệt người đối điện, như là nhìn thấy tất cả mọi thứ.
"Không khó...! không khó, Mạc chưởng môn, ngươi cứ nói đi!" Phó Vân Mặc cũng không ngại đưa ra lời nhắc nhở cho Mạc Ly Hề, dù sao cũng đang nhàn rỗi không có gì làm.
"Đệ tử mà ta phái đi là bị hạ một loại dược vô sắc vô vị, theo ta được biết, đệ tử Thương Vân phái tuy rằng ở chung một khách điếm, nhưng mà Thương Vân phái không chuyên về dùng dược." Mạc Ly Hề vừa nghĩ tới liền đau đầu, tất cả đầu mối đều hướng về Thương Vân phái, nhưng tại sao nàng lại cảm thấy người như Ninh Bât Khuất của Thương Vân phái, không phải dạng người vô sỉ.
"Vì sao Mạc chưởng môn cho rằng, nhất định là phải cùng ở chung khách điếm mới là người hạ dược? Một tòa thành người đến người đi, ngài phái đệ tử đi cũng không phải suốt ngày luôn ở khách điếm, chỉ cần lên trên đường phố đi lại, liền sẽ bị người có tâm cơ hạ dược, đặc biệt là... người có thể đứng ra chỉ chứng Thương Vân phái."
Phó Vân Mặc nhớ rõ, kẻ đứng ra chỉ chứng Thương Vân phía chính là Nguyệt Lạc sơn trang, hơn nữa lúc đó phòng của đệ tử Thương Vân phái liền kề với phòng của đệ tử Thiên Duyên phái, lúc này mới đem Thương Vân phái kéo xuống vũng bùn.
"Nguyệt Lạc sơn trang..." Mạc Ly Hề nhăn mày, Nguyệt Lạc sơn trang... cha con họ Nhạc mang danh quân tử, như thế nào lại...!
"Thương Vân phái là môn phái duy nhất ở cùng Thiên Duyên phái tại khách điếm.
nhưng vì cái gì Nguyệt Lạc sơn trang không ở tại khách điếm này lại vừa khéo đánh vỡ [chuyện tốt] của Thương Vân phái.?"
Mạc Ly Hề vừa nghe xong, giương mắt nhìn Phó Vân Mặc uống xong rượu, con ngươi có chút men say, diện mạo của nàng vốn dĩ đã đẹp, hiện giờ thêm vài phần men say, càng mang lại vẻ đẹp lười biếng, một thân y phục vải bố cũng không có cách che giấu nét đẹp cùng khí chất của nàng.
"Rốt cuộc là ai đánh vỡ chuyện tốt của ai, Mạc chưởng môn ngài suy nghĩ tinh tế, hơn nữa loại mê dược vô sắc vô vị kia, rốt cuộc là cái gì, từ đâu mà đến.
Thương Vân phái làm sao có thể có được thứ đó, có thể dựa vào chi tiết này để truy tìm manh mối." Nói xong Phó Văn Mặc chớp chớp mắt nhìn cửa khách điếm, Tiểu Lý chưởng quầy vẫn còn chưa tới, có thể thừa cơ uống nhiều rượu một chút haha.
Phó Vân Mặc xoay người, mở ra bình rượu, lại cầm lấy cái vá bằng trúc đem rượu đưa vào miệng mình.
Ha... Cái này thật thỏa mãn, có thể ngủ thật ngon rồi.
"Nghe được lời này của ngươi, thật đã đem nghi hoặc của ta giải khai rồi." Mạc Ly Hề đứng lên, ngay lúc Phó Vân Mặc đang dự tính xoay người lấy rượu, đi tới bên người Phó Vân Mặc, Phó Vân Mặc xoay người, liền thấy người nọ đang đứng ở trước mặt mình.
Ha... thơm quá... thật sự thơm quá.
So với hương rượu còn thơm hơn.
"Có đối khi quân tử không phải là quân tử, tiểu nhân cũng không phải là tiểu nhân, toàn là bằng kỹ thuật diễn xuất thôi, người thành thật nếu không có người giúp đỡ liền sẽ bị khi dễ a." Đúng, đám Thương Vân phái kia chính là một đám người thành thật, về sau Nam Côn Luân bái sư gia nhập Thương Vân phái, bọn họ cũng không ít lần bị tiểu tử Nam Côn Luân này khi dễ lại.
Hơn nữa thế đạo chính là như vậy, ngươi chỉ cần đem chính mình đóng gói bao bì đẹp đến chói chang, người khác cũng chỉ nhìn vẻ bề ngoài, nếu không ai vạch trần, làm gì có ai cũng nhìn thấu linh hồn hư thối bên trong kia.
"Nói có lý, cám ơn ngươi."
Phó Vân Mặc lấy cái vá trúc, múc thêm vài ngụm rượu mà uống.
Ân...! Bắt đầu có chút men say rồi.... Cũng may tửu lượng của nàng vẫn luôn luyện không tốt, nếu không thì phải uống nhiều rượu mới ngủ ngon được.
Phó Vân Mặc nâng con ngươi mang theo vài tia men say, nhìn thấy Mạc Ly Hề, mang theo vài phần thưởng thức, nhưng thật ra Mạc Ly Hề bị Phó Vân Mặc nhìn như vậy, có chút ngượng ngùng dâng lên.
"Ngươi thật thơm ha~"
Dù sao cũng say, không sao không sao... Phó Vân Mặc cứ như vậy tự an ủi chính mình, say, làm cái gì cũng đều có thể được tha thứ, đúng không? Huống chi nàng chỉ là khen ngợi Mạc Ly Hề thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!