"Ngươi là nam chủ a, sẽ không chết đúng không Nam Côn Luân...."
*********
Phó Vân Mặc cùng Nam Côn Luân tiếp tục lên đường, chỉ là không ngờ tới, bọn họ lại đúng dịp gặp một lần đả kích máu chảy đầm đìa nhất từ khi bước vào giang hồ tới nay.
Hai người cưỡi ngựa đi tới một nơi rộng lớn ở ngoại ô, Phó Vân Mặc còn không quên cầm bản đồ nhìn phương hướng của mình đang đi.
"Ai, Nam Côn Luân, phương hướng hiện tại của chúng ta là đúng phải không?"
Phó Vân Mặc đem bản đồ chỉ đường chuyển đến Nam Côn Luân, Nam Côn Luân híp mắt vừa thấy, nói: "Ân, đúng rồi."
Phó Vân Mặc lúc này mới thu hồi bản đồ, lúc đang múc thúc ngựa đi tiếp, lại nghe tới một thanh âm cực kỳ chán ghét.
"Không biết hai vị có phải đang đi đến đường Hoàng Tuyền hay không nhỉ?"
Phó Vân Mặc cùng Nam Côn Luân trong nháy mắt thần kinh căng thẳng, lập tức dừng ngựa, nhìn xung quanh, chỉ thấy trong bụi cỏ xuất hiện một số người, xem cách ăn mặc, là người của Nguyệt Lạc sơn trang.
Mà thanh âm kia là...!
Phó Vân Mặc nhìn về phía trước... Qu ả nhiên là tên ngụy quân tử Nhạc Văn Quân này!
"Đừng nói lòng vòng nữa, ngươi muốn [Phong Vân Quyết] phải không?"
Phó Vân Mặc lạnh lùng mở miệng, Nhạc Văn Quân muốn lấy lại danh dự cho Nguyệt Lạc sơn trang, làm sao lại có thể bỏ qua cơ hội chiếm đoạt [Phong Vân Quyết].
"Đúng vậy, giao ra đây, ta cho các ngươi toàn thây."
Nhạc Văn Quân vươn tay, giống như một tên cướp đường, Phó Vân Mặc không ngăn được mà bật một tiếng khinh miệt, còn cho toàn thây, bị phanh thây cũng không cho ngươi!
"Tiểu Mặc tỷ, đợi chút đệ đưa [Phong Vân Quyết] giao cho tỷ, tỷ nhân cơ hội này mà chạy đi, đệ cản ở phía sau."
Nam Côn Luân nhẹ giọng nói, Phó Vân Mặc lại duỗi tay đập vô cái ót Nam Côn Luân.
"Chạy cái đầu ngươi, muốn chết thì cùng chết, muốn sống thì cùng nhau sống!"
Phó Vân Mặc mắng, nếu bị tên ngụy quân tử Nhạc Văn Quân bắt được, Nam Côn Luân còn có đường sống sao? Tuyệt đối là không có, ai thấy qua gương mặt dối trá của hắn đều phải chết.
"Hay cho một màn nghĩa nặng tình thâm, đều lên cho ta!"
Nhạc Văn Quân cũng không nhiều lời, để đệ tử ra tay, chỉ thấy từ xiềng xích từ trong tay những tên đệ tử bay ra, thẳng tắp cuống lấy chân của Phó Vân Mặc và Nam Côn Luân.
Phó Vân Mặc bị lôi đi, bị kéo xuống ngựa, mà Nam Côn Luân cũng giống như vậy, hai con ngựa bị cả kinh, gào rống một tiếng liền chạy đi.
Lúc Phó Vân Mặc rơi xuống đất, sau khi vận công ổn định thân hình, Vân Trung Tiên trong tay tra ra khỏi vỏ, dùng sức hướng xiềng xích kia chém xuống, một thanh âm thanh thúy truyền đến, xiềng xích theo tiếng mà đứt đoạn.
Nam Côn Luân cũng tránh khỏi trói buộc, hai người lập tức ăn ý mà kết hợp lại, đưa lưng về phía đối phương đứng chung một chỗ.
"Vũ khí của Linh Lung sơn trang? Xem ra lai lịch của các ngươi không nhỏ a..."
Ánh mắt Nhạc Văn Quân sáng lên nhìn trường kiếm trong tay Phó Vân Mặc và Nam Côn Luân, lộ ra một nụ cười tham lam.
"Cáo già, còn muốn vũ khí của chúng ta? Bỏ đi, cho ngươi cũng không dùng được, đây gọi là nhận chủ!"
Nam Côn Luân cả giận nói, Tu La trong tay đề phòng, mà Phó Vân Mặc lần này lại không nói gì, cảm thấy ẩn ẩn lúc này, khả năng trốn không thoát...!
Nhạc Văn Quân kia sau khi nghe xong, thất vọng trong mắt chợt lóe lên, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: "Đều lên cho ta!"
Một tiếng ra lệnh, chỉ thấy những tên đệ tử vây quanh lấy, Phó Vân Mặc nhìn sắc trời, chính ngọ, có ánh nắng mặt trời, nàng cắn chặt răng, Văn Trung Tiên trong tay hóa thành dạng xòe ô, sau đó cầm trong tay mà xoay vài vòng, chỉ thấy ngân quang lấp lánh, cơ hồ những thứ đó làm lóa mắt đám đệ tử.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!