Chương 39: Giận Rồi

"Mạc Ly Hề ngây ra một lúc, dưới khăn che mặt, lộ ra một nụ cười...."

Cô nương giỏi lắm! Võ công cao như vậy!"

Đại hán kia không ngăn được khen ngợi, hắn tuy rằng là mãng phu, nhưng đã đánh cuộc thì đạo lý nhận thua, hắn vẫn hiểu, mà bại bởi một cô nương, hắn cũng tâm phục khẩu phục.

"Ha ha ha ha...."

Phó Vân Mặc xấu hổ cười, những lời này nếu để những người võ công thật sự cao cường nghe thấy, chẳng phải là làm trò cười cho thiên hạ sao?

Một bên Nam Côn Luân nén cười, Phó Vân Mặc lại không nhịn được, cho Nam Côn Luân một cước.

"Vị dũng sĩ kia, chúng ta tiếp tục ăn cơm đi!"

Cơm còn chưa ăn xong, Phó Vân Mặc vẫn còn chút đói, nhưng mà bị đại hán kia kéo lại.

"Vị nữ hiệp này, xin hỏi cao danh quý tánh?"

Phó Vân Mặc nghe xong có chút khó xử, dù gì hiện tại cũng là chạy nạn, càng nhiều người biết tên mình thì càng nguy hiểm.

"Tiện danh không đánh nhắc đến, ngày sau gặp nhau trên giang hồ nha!"

Phó Vân Mặc tất nhiên không nói ra tên, Nam Côn Luân lập tức cũng hưởng ứng theo, đám người giải tán, đại hán kia cũng không dây dưa, sau khi trải qua đoạn tháp khúc* nhỏ kia nãy, Phó Vân Mặc và Nam Côn Luân cuối cùng cũng ăn được một bữa cơm ngon lành.

* – Tháp khúc: Đoạn nhạc xen giữa khúc hát hay truyện phim: gián khúc.

"Lợi hại a Tiểu Mặc tỷ, vậy mà lại để tỷ thắng một túi tiền nha!"

"May mắn thôi, vừa vặn có Thần Tài đưa tới cửa, nếu không lấy thì chẳng phải là uổng sao!"

Hai người một bên ăn cơm, liền phát giác người trong khách điếm đều nhìn bọn họ khe khẽ nói nhỏ, tựa hồ đang nói đến chuyện Phó Vân Mặc vừa đánh bại đại hán kia.

"Nam Côn Luân, đi thuê hai phòng, đêm nay chúng ta liền kiến thức qua thế nào là cúng tế bái tạ trời cao, sau đó lại lên đường."

"Được thôi!"

Hai người nghỉ ngơi ở trong phòng, một bên đả tọa luyện công, một bên chờ đến buổi tối.

Ban đem, đường lớn trấn Liên Hoa náo nhiệt vô cùng, già trẻ gái trai đều đi dạo, mà trấn Liên Hoa có một quảng trường nhỏ, nơi đó hình như đang chuẩn bị đồ vật hiến tế, đã bắt đầu có người vây xem.

"Tiểu Mặc tỷ, trấn nhỏ này ngày hội cũng thật náo nhiệt nha."

Nam Côn Luân đi ở trên đường đều là trái né phải tránh, người quá nhiều, mùa thu lạnh lẽo này, ban đều đều bởi vì trận hiến tế này mà náo nhiệt lên.

"Đúng vậ, đã lâu không thấy náo nhiệt như vậy!"

Phó Vân Mặc mua một xâu hồ lô ngào đường, một bên gặm một bên dạo, nhìn thấy thứ gì vui đều sẽ dừng lại xem vài lần, chỉ là không mua, dù gì bạc cũng có hạn, cần tiết kiệm.

"Ai, Nam Côn Luân, ngươi tự mình đi dạo đi, ta đi đến tiệm y phục dạo chút, sau hai khắc gặp nhau ở quảng trường nhỏ nha!"

"Được thôi!"

Thiên tính của nữ nhân, luôn thích đi dạo ở tiệm y phục, cho dù không mua, nhìn cũng cảm thấy thoải mái, mà đối với tiệm y phục Nam Côn Luân không có hứng thú, Phó Vân Mặc tất nhiên thả hắn đi.

Đi dạo một vòng tiệm y phục, ông chủ nhận ra Phó Vân Mặc chính là nữ hiệp hôm qua đánh bại đại hán kia, vô cùng nhiệt tình, còn giảm giá cho Phó Vân Mặc, sau đó Phó Vân Mặc thật sự không thắng nổi dụ hoặc, mua một bộ y phục, lúc này mới cảm thấy mỹ mãn mà rời khỏi tiệm y phục.

Phó Vân Mặc chuẩn bị đi đến quảng trường nhỏ hội hợp với Nam Côn Luân.

lại vào lúc này nàng nhìn thấy một người...!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!