"Chỉ là ở Hồng Phúc trấn, người đến cũng không chỉ có một mình Dạ Khê Hàn, còn có Mạc Ly Hề."
Phó Vân Mặc đi qua, sau đó thử gọi Tuyết Tâm.
"Trang chủ?"
Không có tiếng đáp lại.
"Viên cô nương?"
Vẫn không có tiếng đáp lại.
Bất luận Viên Uyên, Tuyết Tâm cũng đều được xem là cao thủ, nếu chỉ là ngủ thôi, thi ngay từ lúc bọn họ tiến vào trong sơn động kia, nàng ấy đã sớm nên phát hiện, chỉ có một cách giải thích duy nhất chính là, bọn họ ngất xỉu rồi.
Phó Vân Mặc nhìn quần áo tán loạn của các nàng ở bên cạnh, lập tức nhặt lên, khoác lên trên người bọn họ, đầu ngón tay không cẩn thận chạm vào cánh tay của Viên Uyên, lúc này mới phát hiện toàn thân Viên Uyên lạnh băng đến dọa người, so với thời điểm chữa thương cho nữ ma đầu còn muốn lạnh hơn.
Phó Vân Mặc thử chạm vào Tuyết Tâm, độ ấm của nàng ấy hơi thấp, nhưng cũng không có nhiệt độ cơ thể dọa người như của Viên Uyên.
Phó Vân Mặc cầm lấy mồi lửa, ấm áp từ ánh lửa mà truyền đến, lúc này Phó Vân Mặc mới thấy rõ bộ dáng của Viên Uyên, trên mặt, lông mày cùng lông mi giống như đã kết băng, có tuyết mịn, tình trạng như thế làm Phó Vân Mặc hoảng sợ, căn bản không rõ đang là loại trạng thái gì.
"Trang chủ!"
Phó Vân Mặc vỗ vỗ Tuyết Tâm, chưa tỉnh, nàng suy nghĩ, dùng lòng bàn tay ở một vị trí trên người Tuyết Tâm đè xuống.
Lúc này mới thấy ngón tay Tuyết Tâm giật giật, trong lòng Phó Vân Mặc tràn đầy vui sướng, thời điểm bản thân chưa kịp phản ứng.
Tuyết Tâm bỗng nhiên dùng một tay chuẩn xác bóp cổ của mình.
"Ô Khụ khụ!"
Lực bóp quá mạnh, Phó Vân Mặc trong chớp mắt thiếu chút nữa cho rằng cổ của bản thân sắp đứt rồi.
"Ngươi là ai?"
Tay Tuyết Tâm nắm rất chặt, cơ hồ thập phần cảnh giác, Phó Vân Mặc vẫn luôn vỗ vào tay Tuyết Tâm, nói: "Khụ khụ... Phó... Phó Vân Mặc..."
Nghe được là Phó Vân Mặc, Tuyết Tâm lập tức buông lỏng tay ra, sau đó hoảng loạn mà sờ người bên cạnh, nơi đó là Viên Uyên lạnh băng.
"Uyên... Uyên nhi..."
Nếu với xưng hô này, Viên Uyên có thể nghe được, nhất định sẽ rất vui vẻ, đáng tiếc hiện tại nàng ấy cũng không nghe thấy được...!
"Trang chủ, có cần giúp đỡ gì không?"
"Nàng ấy trúng Đông Sát chưởng của Hắc Bạch Song Sát, trúng phải hàn độc cực lợi hại... Ta vừa rồi có ý giúp nàng ấy vận công, nhưng cũng không chống nổi, đành phải ôm lấy nàng ấy, giúp nàng ấy sưởi ấm, ai ngờ tiêu hao công lực quá lớn mà ngất đi."
Hắc Bạch Song Sát? Hai cái tên ngu đó làm sao lại ở chỗ này?
"Nếu.... nếu có nội lực cương dương, có lẽ có thể chịu đựng được..."
Phó Vân Mặc vừa nghe như thế, bỗng nhiên nhớ đến Thương Vân tâm pháp, Thương Vân tâm pháp vừa là nội công tâm pháp thuần dương, cho nên nữ tử tập luyện luôn có một chút khiếm khuyết như vậy, mà nam tử luyện tậm liền cực kỳ bổ ích.
Nam Côn Luân có chỗ hữu dụng!
"Các ngươi... các ngươi mặc y phục vào trước, Nam Côn Luân ở ngay bên ngoài, có lẽ hắn có biện pháp có thể cứu nàng ấy!"
Tuyết Tâm vừa nghe như vậy, lập tức mặc y phục vào cho mình và Viên Uyên, lúc Phó Vân Mặc muốn hỗ trợ, lại bị Tuyết Tâm cự tuyệt.
"Đạ tạ Phó cô nương, bản thân ta làm là được rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!