"Dạ Khê Hàn đích thực không có làm gì đối với mình, nhưng bản thân lại làm vài thứ với Dạ Khê Hàn..."
Người đâu? Vẫn chưa thấy sao?"
Tuyết Tâm tuy rằng sốt ruột, nhưng đối với đệ tử của mình, trước nay nàng luôn ôn hòa, cũng không nói năng một câu nào, ngoại trừ... ngoại trừ Viên Uyên hiện tại mất tích không thấy đâu.
"Bẩm Trang chủ, hôm nay sư tỷ nhìn thấy Viên sư muội rời khỏi sơn trang, cho rằng nàng lại muốn lên trên núi chơi, nhưng Viên sư muội đã lâu chưa về, sư tỷ đã phái người đi tìm, chỉ là đến nay cũng không có bất kỳ tin tức gì, sư tỷ mới để đệ tử đến bẩm báo Trang chủ."
Đệ tử vẫn luôn báo cáo, Tuyết Tâm vẫn đang đi, trong đầu làm như có gì chợt lóe qua, bỗng nhiên dừng lại...!
"Viên Uyên học nắn tượng đất từ đâu?"
Tuyết Tâm không nhớ Viên Uyên biết nắn tượng đất, mà hôm qua...!
"Chuyện này... Chuyện này đệ tử không biết."
Trong sơn trang này, bởi vì quan hệ giữa Tuyết Tâm và Viên Uyên, mà quan hệ giữa Viên Uyên cùng những đệ tử khác vẫn luôn không tốt, chỉ có vị "sư tỷ" trong miệng hắn mới có chút quan tâm đến nàng ấy.
"Băng Nguyệt hiện tại vẫn còn ở trên núi?"
Băng Nguyệt chính là vị "sư tỷ" từ miệng đệ tử kia, cũng là đại đệ tử đắc ý nhất của Tuyết Tâm, người được chọn trở thành Trang chủ đời kế tiếp.
"Vâng, vẫn còn ở trên núi."
"Ta đi tìm nàng ấy."
Nói xong, Tuyết Tâm đang muốn rời đi, lại bị đệ tử giữ lại.
"Trang chủ, hiện tại là thời điểm mặt trời nóng nhất, nếu đi lúc này, sợ là đôi mắt của ngài..."
"Không sao."
Tuyết Tâm chỉ thuận miệng nói một câu, liền lập tức đi bộ ra khỏi sơn trang, xung quanh sơn trang Tuyết Tâm từ nhỏ đã biết, cho dù mắt không thể thấy, cũng không trở ngại bước chân của nàng.
-
------------
Về mặt khác, Phó Vân Mặc cùng Nam Côn Luân đi theo đệ tử vừa rồi trở về phòng nghỉ ngơi, trên đường đi hắn còn nói sẽ chuẩn bị cơm trưa cho hai người.
"Cái kia.... Vị thiếu hiệp này, có thể hỏi một vấn đề được không?"
Phó Vân Mặc tò mò mở miệng, chỏ thấy đệ tử gọi là "Tiểu Lâm" kia, quay đầu chấp tay thi lễ nói: "Nếu trong phạm vi nhận biết, chắc chắn sẽ trả lời nữ hiệp."
"Cái kia.... có thể thỉnh giáo một chút, vị Viên sư muội kia là người nào của quý Trang chủ bổn trang vậy?"
Sau khi Phó Vân Mặc nghe được vị Viên sư muội kia mất tích, liền đoán được Viên sư muội là thiếu nữ hôm qua bị Tuyết Tâm đuổi đi, tính bát quái trong lòng liền bốc cháy lên, liền muốn hỏi một câu về quan hệ giữa hai người này.
"A... Cái này.... tại hạ không tiện tiết lộ."
Quan hệ giữa hai người này có chút phức tạp, bản thân Tiểu Lâm cũng không thể nói rõ, càng không dám tiết lộ cho người ngoài sơn trang biết.
"À, không sao không sao, ta chỉ thuận miệng hỏi một chút thôi."
Phó Vân Mặc vẫy vẫy tay, cười cười, nhưng thật ra để xóa bỏ chút xấu hổ, Tiểu Lâm cũng lễ phép mà cười cười, nói: "Hai vị cứ nghỉ ngơi trước, ta lập tức sai người làm chuẩn bị chút thức ăn cho hai vị."
Linh Lung sơn trang kỳ thật rất có tiền, bởi vì buôn bán binh khí, lợi nhuận này chính là vô cùng cao, cho nên nơi này đồ ăn đồ uống đều vô cùng tốt, Phó Vân Mặc thích nơi này, dù sao cũng đã lâu không có thử qua cảm giác ở thoải mái như vậy.
"Tiểu Mặc tỷ, tỷ làm sao lại hỏi chuyện này?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!