"Phó Vân Mặc thậm chí còn nghĩ đến.... chẳng lẽ đi theo nam chính thật sự có thịt ăn?"
Mấy sợi tóc hoàng kim rơi vào trong mắt, Mạc Ly Hề đứng lên, mắt lạnh lùng nhìn Thu Hồng Y, nói: "Nàng ấy ở đâu?"
Thu Hồng Y một bước ung dung đi tới trước bàn của Mạc Ly Hề, sau đó đem tóc đặt lên trên bàn Mạc Ly Hề, nói: "Ta đã cứu bọn họ ra, ngươi ngay cả một câu cảm ơn ta cũng không có sao?"
Trên mặt của Thu Hồng Y vẫn nụ cười như cũ, Mạc Ly Hề hơi chau mày lại, nghi hoặc nói: "Ngươi cứu bọn họ?"
Thu Hồng Y cười yêu mị, ánh mắt lưu chuyển, nói: "Đúng vậy."
"Ngươi tại sao lại cứu bọn họ?"
Mạc Ly Hề không thích diễn xuất của Thu Hồng Y, bởi vì nàng ấy luôn là người làm việc không có chừng mực, làm việc đôi khi căn bản không nói đạo lý.
"Bởi vì muốn ngươi nợ ta một ân tình a!"
Thu Hồng Y giang tay ra, nhún vai, bộ dáng cùng vẻ mặt thể hiện không sao cả, Mạc Ly Hề lại bỗng nhiên cười nói: "Ta phải làm sao tin ngươi?"
Thu Hồng Y quỷ kế đa đoan, tóc hoàng kim này cũng có khả năng nàng dùng một số cách làm ra, không nhất định thật sự đã cứu Phó Vân Mặc.
"Nha ~ muốn biết sao ~?"
Thu Hồng Y cười khẽ, sau đó bắt đầu cởi đai lưng của bản thân.
"Ngươi muốn làm gì?!"
Nhìn Thu Hồng Y đột nhiên cởi bỏ y phục, Mạc Ly Hề nhíu chặt mày đưa tay muốn ngăn cản, nhưng tay nàng lại không nhanh bằng, chỉ thấy y phục màu đỏ từng cái từng cái đỡ cởi ra, lộ ra một áo yếm, Thu Hồng Y nghiêng thân mình, liền làm cho Mạc Ly Hề thấy được miệng vết thương xấu xí kia xuất hiện ở vòng eo.
Mạc Ly Hề vừa nhìn thấy, quả nhiên thấy vết thương tựa như do kiếm gây ra lại không giống do kiếm gây ra, giống như bị ngân châm đâm làm bị thương lại không giống như vết thương do ngân châm gây ra.
"Thoát Cốt kiếm của Dạ Khê Hàn, có lẽ ngươi đã nhìn thấy qua vết thương do Thoát Cốt kiếm lưu lại,"
Thu Hồng Y nói xong, sau đó đem y phục mặc lại, buộc đai lưng xong, động tác liền mạch lưu loát.
Mạc Ly Hề trầm mặc, sau khi nhìn đến miệng vết thương kia, nàng có thể tưởng tượng tình huống lúc ấy của Thu Hồng Y có bao nhiêu nguy hiểm, giờ phút này còn có thể đứng trước mặt mình, cũng là do mạng người này lớn.
".... Miệng vết thương của ngươi chưa được xử lý tốt, đây là của Thiên Duyên phái.."
Mạc Ly Hề một bên nói một bên từ trong tay áo lấy ra một bình sứ, lại bị Thu Hồng Y làm gián đoạn.
"Nếu ngươi là bởi vì nữ điếm tiểu nhị kia mà đưa thuốc cho ta thì không cần, ta càng thích ngươi nợ ta một tình."
Thu Hồng Y phát ra tiếng cười trong trẻo như chuông bạc, sau đó lùi về phía sau vài bước, nhìn Mạc Ly Hề nói: "Cái ân tình này nha ~ khi nào muốn ngươi trả, lúc đó ta liền tới tìm ngươi ~ Tạm biệt Mạc sư tỷ!"
Nói xong, mũi chân Thu Hồng Y điểm một nhấn, hoàn toàn biến mất trong màn đêm đen kia, chỗ mũi chân vừa chạm qua kia, tro bụi phun lên giống như một đóa sen, là Sinh Liên của Thiên Duyên phái.
Rốt cuộc vì sao mà ngươi lại biến thành như vậy chứ?
Vì sao muốn rời khỏi sư môn, một chút đường sống cũng không để lại cho bản thân mình?
Thu sư muội....!
Trong bóng đêm, Phó Vân Mặc không tìm ra được bất kỳ phương hướng gì, chỉ cố hết sức căng mắt, lại thấy Dạ Khê Hàn đứng ở trước mặt mình...!
"Nữ.... nữ ma đâu?"
Phó Vân Mặc có chút sợ hãi, ai ngờ người nọ lại đem mình ôm vào trong ngực, cái ôm ấm áp kia lại còn có mùi hương của Dạ Khê Hàn.
"Ngươi vẫn là chạy thoát...."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!