"Cho dù là tù nhân, cũng là người của ta, để cho hắn về sau thu liễm một chút."
nh mắt Phó Vân Mặc và Nam Côn Luân đặt lên người tên Lâm viên ngoại kia, đương nhiên còn những túi tiền bên hông của hắn, có cái gọi là tiền không thể lộ mắt, nhưng Lâm viên ngoại này thật đúng là kiêu ngạo a!
"Tiểu Mặc tỷ, chúng ta dùng công phu mèo ba chân này đi hành hiệp trượng nghĩa thật sao được sao?"
Nam Côn Luân trước sau có chút bất an, hắn cũng không phải là không biết tự lượng sức mình, Lâm viên ngoại kia có nhiều hộ vệ như vậy, bản thân cũng không xác định có thể đánh thắng được hay không.
"Ai~ Còn có thể dùng trí mà!"
Phó Vân Mặc dùng khuỷu tay huýt vào cánh tay của Nam Côn Luân, đôi mắt Nam Côn Luân bỗng nhiên sáng lên, nói: "Dùng trí thế nào a?"
"Ta còn chưa nghĩ ra."
"..."
"Không bằng ngươi nghĩ thử xem?"
"..."
Phó Vân Mặc cùng Nam Côn Luân tuy rằng không thể nghĩ ra biện pháp, nhưng vẫn theo đuôi đoàn người Lâm viên ngoại cả một đoạn đường, phát hiện bọn họ vào một tửu lầu ăn cơm.
"Ăn một bữa cơm mà phô trương lớn đến như vậy?"
Nhìn trước cái tửu lâu kia có hai hộ vệ đang đứng, Nam Côn Luân liền không ngăn được cảm thán một câu.
"Chả trách, kẻ có tiền mà ~"
Phó Vân Mặc làm như đã thấy nhiều nên không trách, rồi nói tiếp: "Vòng cửa xem thử xem."
Nói xong, Phó Vân Mặc liền cùng Nam Côn Luân tới cửa sau mà đi, quả nhiên không có hộ vệ, nhưng mà cửa lớn bị canh giữ chặt chẽ, hai người cũng không có dụng cụ bị cạy cửa.
"Cũng may có khinh công!"
"Cũng may có khinh công!"
Hai người trăm miệng một lời mà nói, liếc mắt nhìn nhau một cái, trong mắt đều là hào quang đạo tặc.
Trong đầu Phó Vân Mặc hiện lên một câu thành ngữ...!
Lang bối vi gian.*
* – Lang bối vi gian: Hùa nhau làm bậy
Hai người vận khởi khinh công, bởi vì đều mới học, hai người còn phải dẫm lên vách tương mới có thể xoay người mà nhảy vào, cũng may là hậu viện này không có ai, chỉ là chỗ phòng bếp lại đang bận rộn đến túi bụi.
Phó Vân Mặc và Nam Côn Luân đi qua chỗ phòng bếp, bụng đói kêu vang, ngửi mùi hương từ trong phòng bếp đều sắp làm hai người thèm muốn chết.
Lúc này, có một người đi ra, Phó Vân Mặc vừa thấy lập tức nói: "Đại ca, chúng ta vừa nghe thấy Lâm viên ngoại thúc giục ở ngoài đó, cho hỏi đồ ăn khi nào mới xong vậy?"
Người nọ đảo mắt nhìn về phía Phó Vân Mặc cùng Nam Côn Luân, nhìn bộ dạng khúm núm của hai người, trên mặt luôn tươi cười, loại tươi cười như thế này, phỏng chừng chỉ có tiểu nhị trong lâu mới có, chỉ là... tại sao chưa bao giờ gặp qua hai người kia, hơn nữa, lại là một nữ tử nữa!
"Các ngươi là ai? Ta chưa từng nhìn thấy các ngươi."
Người nọ đại khái là tiểu nhị sảnh ngoài, thấy hắn bưng rượu, vẻ mặt đề phòng.
"Chúng ta là Chưởng quầy mời đến làm tạm thời, nghe nói Lâm viên ngoại hôm nay muốn tới đây, liền mời hai chúng ta đến làm chân chạy vặt, đến nỗi tỷ ấy là tỷ tỷ của ta, lúc trước cũng từng làm chân chạy vặt, Chưởng quầy thấy vậy cũng mời đến."
Nam Côn Luân phát hiện bản thân bắt đầu nói dối không hoảng không loạn, cảm giác chính là học được từ Phó Vân Mặc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!