"Yêu nữ này cùng Thiên Duyên phái lại có quan hệ sâu xa như vậy..."
Phó Vân Mặc cùng Nam Côn Luân vẫn thở hổn hển như cũ, sau đó Phó Vân Mặc quay đầu lại nói với Chưởng quầy: "Thật sự đa tạ ngươi Chưởng quầy, nếu không có ngươi, ta và hắn e là cũng sắp mệt chết rồi."
Tuy rằng không có ăn, nhưng có một bình trà nóng, tựa hồ giống như có được toàn thế giới, Phó Vân Mặc cũng không cưỡng cầu gì hơn.
"Đúng vậy, Chưởng quầy thật sự đa tạ ngươi!"
Nam Côn Luân thở hổn hển nói, trong lòng tràn đầy cảm kích, lau đi mồ hôi trên trán, quả thực mệt đến rút gân rồi.
"Đừng khách sáo... chỉ là tại sao đầu tóc của cô nương ngài đây là màu vàng kim?"
Chưởng quầy kia nhìn đầu tóc Phó Vân Mặc hồi lâu, hóa ra là một đầu tóc màu vàng kim, chẳng lẽ là người Tây Vực trong truyền thuyết, nhưng mà vì sao nàng ta lại nói tiếng Trung Nguyên lại thuần thục đến như vậy chứ?
"Ta..."
Phó Vân Mặc còn chưa nói xong, ngoài cửa truyền đến một tiếng vang, sợ đến mức cả người hai người đều chấn động, Phó Vân Mặc càng khó coi hơn từ trên ghế ngã xuống đất.
"Ai da! Eo của ta!"
Chỉ là bình tĩnh nhìn lại, mới thấy ở ngoài cửa, Thu Hồng Y đang dựa vào cửa khách điếm, sắc mặt tái nhợt nhìn hai người, nàng một tay che lại eo, giữa những khe hở ngón tay đều là máu, hiển nhiên là đã bị thương.
" Các ngươi thì tốt rồi, ta thì bị nữ ma đầu kia đả thương rồi."
Thu Hồng Y thấy hai người tự nhiên uống từng ngụm từng ngụm trà, trong lòng vừa giận vừa buồn cười, cuối cùng chỉ là thở dài.
Đường là do bản thân chọn, dừng lại hay đi tiếp là do bản thân.
Nam Côn Luân đỡ Phó Vân đứng lên, chỉ thấy Chưởng quầy đang bị Thu Hồng Y dọa sợ đến mức trợn trắng mắt há hốc mồm thì được ném tới một thỏi bạc, nói: "Phòng bếp có cái gì có thể ăn, đều mang ra hết đi."
Buổi tối phòng bêp của khách điếm không có nhóm lửa, Thu Hồng Y tuy biết được, nhưng trong phòng bếp ít nhiều cũng sẽ còn thức ăn, vì để ứng phó khách đêm khuya không mời mà đến như bọn họ.
"Được... được."
Chưởng quầy lập tức rời đi, mà Thu Hồng Y đi đến chỗ hai người ngồi xuống, rót cho chính mình một chén trà, bàn tay dính đầy máu cầm lấy chén trà, chẳng mấy chốc cái chén cũng nhiễm đỏ, nhưng mà Thu Hồng Y cũng không thèm để ý đến, thậm chí cũng không rảnh để ý đến miệng vết thương đang đổ máu ở bên hông mình.
"Ngươi, ngươi có muốn xử lý vết thương một chút trước hay không?"
Nam Côn Luân chỉ chỉ vào bên hông eo của Thu Hồng Y, dưới ánh sáng của nến hồng, nhìn thấy rất ghê người.
"Thế nào? Lo lắng cho ta?"
Khuôn mặt Thu Hồng Y tái nhợt, nhưng khi cười lại lộ ra một cười kiều mị, vẫn là làm Nam Côn Luân chấn động cả người, thân thể rụt lùi trở về sau ngay lập tức.
"Ngươi là ân nhân cứu mạng của chúng ta, tất nhiên lo lắng cho ngươi."
Phó Vân Mặc vẫn là giúp Nam Côn Luân giải vây, đúng vậy, Nam Côn Luân khi đối mặt với nữ nhân thật sự không có biện pháp đối phó, hiện tại nhìn thấy được, thực sự được thưởng thức rồi.
"Cho nên, Thu cô nương tại sao muốn giúp chúng ta?"
Phó Vân Mặc hỏi, yêu nữ này như thế nào lại đột nhiên thiện tâm quá mức muốn cứu mạng hai người bọn họ, đây chính là điều mà Phó Vân Mặc nghĩ không ra.
"Không muốn thấy người đó đau khổ..."
Thu Hồng Y quay đầu nhìn về phía Phó Vân Mặc, tựa hồ muốn tìm kiếm chút gì đó, cuối cùng vẫn là bất lực mà thu hồi ánh mắt.
"Người đó?"
Phó Vân Mặc hỏi, Thu Hồng cũng không nói tiếp, Phó Vân Mặc cũng không tiếp tục hỏi, dù sao có một số việc, người khác không muốn nói, bản thân cứ tiếp tục hỏi đó là cư chỉ vô lễ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!