Chương 25: Thu Hồng Y

"Ta đi cũng được, bất qua a Dạ giáo chủ, tính tình này của ngươi phải sửa nha, nếu không a, không ai thích ngươi đâu nha!"

m khuya, Dạ Khê Hàn vẫn còn chưa ngủ, nàng luôn luôn ngủ muộn, cũng luôn luôn thiếu ngủ, nàng không thích ngủ, bởi vì trong mộng, luôn hiện ra hình ảnh đêm hôm đó, không phải là ác mộng, đó là một thảm kịch thật sự.

Cho nên, nàng không thích ngủ, trong mộng, bên tai đều là tiếng kêu thảm thiết của thân nhân, khắp nơi toàn là máu..

Dưới ánh nến, là con cá mặn kia, còn thoang thoảng phun ra mùi hương cá mặn, vì thế cho nên Dạ Khê Hàn suốt một buổi tối đều nhíu chặt mày, nhưng mà nàng lại không thể từ một cá mặn mà tìm ra bất cứ thứ gì, huống chi là thứ võ công bí tịch gì đó.

Bỗng nhiên, nhớ tới Phó Vân Mặc kia trưng ra một khuôn mặt ủy khuất...!

"Hai người kia, một ngày không ăn gì sao?"

Thanh âm Dạ Khê Hàn cực nhẹ, nhưng nàng lại biết có người đang nghe, Tiểu Đường ở trước giường ngủ của bản thân, sẽ luôn canh giữ ở ngoài cửa, giữa hai người cơ hồ rất ăn ý.

"Đúng vậy."

Dạ Khê Hàn nghe được Tiểu Đương trả lời, thở dài nói: "Đưa bọn hắn chút đồ ăn đi!"

Tiểu Đương không nhúc nhích, đứng yên tại chỗ một lúc lâu sau, mới hỏi: "Giáo chủ, tại sao ngài lại đối xử với hai người kia đặc biệt như vậy?"

Đây là lần đầu tiên, Tiểu Đường thấy Dạ Khê Hàn đối với hai tên tù nhân đặc biệt như thế, cũng tốt như vậy.

".... Ngươi hỏi quá nhiều."

Tại sao đối tốt với hai người đó? Dạ Khê Hàn cũng không rõ, đặc biệt là đối với Phó Vân Mặc, người này đại khái là người đặc biệt nhất mà nàng gặp qua, không chỉ là tóc, còn có một số cử chỉ hành vi, dưới cái khom lưng uốn gối kia chôn dấu ngạo khí bất phục...!

Điều này làm Dạ Khê Hàn muốn thâm nhập thâm dò....!

Có lẽ nàng ta giống với một người, cùng một loại người với hắn, người kia cũng như thế, ngày thường ngốc ngốc cộc lốc, gặp chuyện gì cũng có thể bày ra ngạo khí cùng dũng cảm.

Chỉ tiếc... Hắn đã chết....!

Tiểu Đường rũ mắt, thở dài, rời đi.

Chỉ là Dạ Khê Hàn không nghĩ tới, Tiểu Đường rất mau trở về, hơn nữa tiếng bước chân rất vội vàng.

"Giáo chủ, hai tên kia chạy thoát rồi!"

Dạ Khê Hàn vừa nghe xong, thần kinh căng thẳng, ánh mắt lạnh băng nâng lên, nói: ".... Truy!"

Dạ Khê Hàn đứng lên, một thân áo dài màu lam nhạt rơi xuống đất, cầm lấy thanh Thoái Cốt kiếm trong tay, liền vội vàng đi đến địa lao.

Địa lao ẩm ướt kia, khóa cửa cũng không có mở ra, Dạ Khê Hàn ngẩng đầu lên nhìn, thanh song sắt đã bị phá hủy chỉ còn lại một thanh sắt.

Làn da dưới mắt của Dạ Khê Hàn dường như đang run rẩy, nàng nắm chặt nắm tay, phất tay về phía trước, "oanh" một tiếng, thanh sắt cửa địa lao lại bị một chưởng của Dạ Khê Hàn đánh nát vụn.

Tiểu Đường đứng ở phía sau nàng cùng thủ vệ ở địa lao đồng loạt quỳ xuống, ngăn không được phát run.

"Giáo chủ, trong khoảng thời gian này ngài không thể sử dụng nội lực quá mức..."

Dạ Khê Hàn nghe cũng không nghe lời nói của Tiểu Đường, đi bộ vào nhà giam, thời điểm dẫm lên những thanh sắt nhỏ kia, còn phát ra những thanh âm rất nhỏ.

Mũi chân Dạ Khê Hàn điểm một cái, thân mình liền giống như du long thoát ra khỏi cửa sổ, sau đó xoay người bổ nhào một cái, vững vàng dừng ở trên mặt đất, gió lạnh thổi tới, lại không bằng hàn ý trong mắt của nàng, làm cho người khác sợ hãi không nguôi.

Hai người kia quả nhiên có vấn đề, dựa vào công lực của bọn họ làm sao có thể đánh vỡ song sắt kia, lại còn học được khinh công?

Dạ Khê Hàn từng đem Phó Vân Mặc và Nam Côn Luân kiểm tra rất rõ ràng, căn bản không tin bọn họ có thể chạy trốn, chỉ có một cách để giải thích chính là...!

Trong tay bọn họ đích thực có đồ vật mà mình muốn – [Phong Vân Quyết].

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!