"Cái này quả thực giống như là [Lăng Ba Vi Bộ] kết hợp cùng [Qùy Hoa Bảo Điển]"
***************
Thẳng đến buổi tối cùng ngày, Dạ Khê Hàn cũng không có sai người mang cơm đến cho hai người, mà Phó Vân Mặc cùng Nam Côn Luân đã đói bụng đến mức bụng dán phía sau lưng, một trận tâm phiền ý loạn, luyện công cũng luyện không nói nữa.
"Nam Côn Luân... Ta coi ngươi về sau có còn dám ăn cá mặn hay không..."
Cư nhiên dám khiêu khích nữ ma đầu, Nam Côn Luân này thật sự là chán sống rồi, đã vậy còn liên lụy mình không có cơm ăn.
"Không dám... Cá mặn không thể ăn, ăn đến đau khổ."
Nam Côn Luận dù có đói cũng không muốn ăn cá mặn, thật sự là quá mặn, hơn nữa con cá mặn này còn phải dùng để ngụy trang, không thể ăn.
"Hiện tại có cái gì đó để ăn tốt rồi, còn thảo luận ngon hay không ngon nữa..."
Phó Vân Mặc mắt trợn trắng, đã đóng bụng đến kêu ùng ục, vậy mà nơi này trừ bỏ rơm khô, gián và chuột, cái gì cũng không có, đúng rồi, đêm qua đưa tới một chén nước cũng uống hết rồi, nguyên ngày nay cũng chưa uống nước...!
Phó Vân Mặc ngã người vào đống rơm khô, nhắm mắt lại muốn ngủ, cuối cùng thời điểm đói khát, ngủ rồi liền không cảm thấy đói bụng.... không ngừng đói, còn khát nữa...!
Nhưng vào lúc này, cánh cửa sắt kia mở ra, Phó Vân Mặc vốn dĩ đã sắp mất đi ý thức, thần kinh lập tực căng thẳng, còn mang theo một chút chờ mong, nhưng mà nàng cũng không đến trước cửa nhà giam, ngồi trên đống rơm khô, an tĩnh mà lắng nghe tiếng bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng đi xuống.
Hiện tại Phó Vân Mặc đã có thể phân rõ được tiếng bước chân, đây là tiếng bước chân của Dạ Khê Hàn, nữ tử thân hình yểu điệu, hơn nữa khinh công của nàng phi phàm, đi đường, bước đi cực kỳ nhẹ.
Dạ Khê Hàn lướt qua Nam Côn Luân, đi đến trước cửa nhà giam Phó Vân Mặc, nàng không phải một thân bạch y nữa, mà là mặc trên người bộ y phục màu lam nhạt, mang theo mặt nạ bạch ngọc, trong tay nắm trường kiếm.
Vừa thấy thanh kiếm kia, Phó Vân Mạc lại bắt đầu run rẩy bần bật, sau khi đã lĩnh giáo qua sự lợi hại của thanh trường kiếm này, trong đầu nàng nhớ đến tên thanh kiếm, gọi là Thoát Cốt kiếm., là binh khí tàn nhẫn làm người trong giang hồ đều sợ hãi, dưới thanh kiếm này, không một người nào có thể toàn thây.
"Ngày ấy người kia cùng ngươi đã nói cái gì?"
Dạ Khê Hàn lạnh lẽo mở miệng, như vừa mới gặp nhau, người nọ cũng là như vậy, nghe không ra tia cảm xúc trong giọng nói, nhưng lại ẩn ẩn làm người khác cảm thấy sợ hãi, một loại lệ khí từ trong xương cốt tràn ra.
"..... Hắn nói ngày ấy thấy ta nghĩa dũng bảo hộ đồng bạn, liền đem tuyệt thết võ công giao cho ta, sau đó đưa cho ta một con cá mặn."
Phó Vân Mặc nói câu nào cũng là thật, hôm qua nàng cũng như cũ không biết bên trong con cá mặn có cất giấu càn khôn, nhưng hiện tại lại đang luyện [Phong Vân Quyết].
Dưới mặt nạ, Dạ Khê Hàn chau mày lại một chút, lạnh lùng nhìn biểu tình của Phó Vân Mặc, lại không phát hiện ra sơ hở nào.
Dạ Khê Hàn không biết cũng phải, Phó Vân Mặc là diễn viên, diễn xuất đối với nàng ấy mà nói, căn bản là cưỡi ngựa xem hoa.
Chỉ là nhìn thấy hôm nay Nam Côn Luân bẽ con cá mặn mà ăn, còn từng miếng từng miếng mà ăn, trong lòng Dạ Khê Hàn thất vọng liền đâm ra ghét bỏ.
Con cá mặn kia thật sự chỉ là một con cá mặn...!
Chẳng lẽ trong tay người cuối cùng của Triệu gia căn bản không có [Phong Vân Quyết]?
Vậy tại sao hắn phải tránh thoát sự truy lùng của mình, cuối cùng tại thời điểm tự vẫn, trên khóe miệng lại mang theo vẻ tươi cười an tâm...!
Giống như nét tươi cười đã đem vật quan trọng gì đó phó thác xong xuôi...!
Cho nên Dạ Khê Hàn mới xác định thứ đồ đó nhất định ở trên người Phó Vân Mặc, người Thẩm gia kia cuối cùng vẫn không thoát khỏi tầm mắt của mình, mà hắn cũng chỉ gặp qua Phó Vân Mặc, chỗ mà hắn đến Dạ Khê Hàn đều đã điều tra qua, không thu hoạch được gì, cho nên chỉ còn ở chỗ Phó Vân Mặc.
"Đưa cá mặn cho ta."
Cuối cùng Dạ Khê Hàn vẫn là thỏa hiệp, chẳng lẽ trong con cá mặn thật sự có khung trời khác?
Dạ Khê Hàn nói xong, Nam Côn Luân chậm rãi đem con cá mặn bưng đến, con cá mặn bị bẻ ra làm hai, mùi hương càng ngày càng nặng, thời điểm Dạ Khê Hàn vừa muốn duỗi tay nhận lấy thì dừng lại.
"Tiểu Đường."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!