Chương 23: Phát Hiện Càn Khôn

"Nam Côn Luân, chúng ta có được con cá mặn này, không biết là họa hay là phúc, chỉ có thể đi được bước nào hay bước đó."

***********

Phó Vân Mặc sau khi ăn no, lại thoa cho bản thân thêm một lần thuốc, lúc này chỉ cần có chút gió lạnh thổi tới, đụng phải miệng vết thương, vậy cũng đủ đau thấm tâm can, Phó Vân Mặc không ngăn được muốn giáp mặt mắng Dạ Khê Hàn một trận.

Mỹ nhân rắn rết!

Bỗng nhiên, Phó Vân Mặc thấy con cá mặn kia, nguyên một nhà tù thoang thoảng mùi cá mặn, từ khi nhìn thấy đến ngửi được một đều bị phiền lòng, thời điểm đang muốn một chân đá văng nó đi, vẫn là do dự xuống, cầm lên, lật trái lật phải cũng không cảm thấy có huyền cơ gì.

"Nam Côn Luân."

Phó Vân Mặc gọi Nam Côn Luân một tiếng, chỗ Nam Côn Luân có vài thanh âm vụn vặt truyền đến, lập tức đáp Phó Vân Mặc một tiếng.

"Ngươi nói con cá mặn này rốt cuộc còn có huyền cơ gì?" Phó Vân Mặc nói xong, đem con cá mặn ném tới chỗ rơm khô, sau đó tức giận cùng con cá mặn nằm dài xuống đám rơm.

".... Đem đi chưng ăn khả năng có thể no bụng, hương vị vẫn là không tệ."

Nam Côn Luân nói xong, phát ra một một tiếng gần như không thể nghe ra là tiếng cười, Phó Vân Mặc nghe được cũng nở nụ cười theo, bỗng nhớ đến tình tiết trong phim điện ảnh Châu Tinh Trì lấy con cá mặn là Thượng Phương bảo kiếm, càng cười càng vui vẻ, không thể tưởng tượng được tình tiết hoang đường như vậy cư nhiên lại thật sự để mình gặp phải, mà bản thân không phải là Thương Phương bảo kiếm mà là võ công tuyệt thế.

Một chân Phó Vân Mặc dẫm lên cái đuôi con cá mặn, một tay bẻ gập con cá mặn lại, thử vài lần, làm sao cũng đều bẻ không gãy, một tay khác của bản thân đang bị thương không thể dùng lực được.

"Ê, Nam Côn Luân, giúp một tay."

Phó Vân Mặc cầm con cá mặn đi vào trước cửa phòng giam, sau đó duỗi đầu, muốn nhìn xem Nam Côn Luân ở cách vách, cũng may lần này Nam Côn Luân cũng đang dựa vào cây cột sắt trong nhà giam, lúc này cũng nhìn thấy được Phó Vân Mặc.

"Tiểu Mặc tỷ, chuyện gì?"

Nam Côn Luân hỏi, Phó Vân Mặc liền lập tức cầm cá mặn ném qua, Nam Côn Luân duỗi tay liền có thể bắt được.

"Đem con cá mặn này bẻ ra, nhìn xem bên trong có càn khôn gì."

Nam Côn Luân nghe xong, lập tức đem con cá mặn nhặt lấy, sau đó dùng tay bẻ ra, sức lức nam tử lớn hơn nữ tử rất nhiều, Nam Côn Luân tùy ý bẻ một cái, liền đem con cá mặn bẻ ra làm hai.

"Í?"

Nam Côn Luân "í" một tiếng, Phó Vân Mặc bỗng nhiên cảm thấy da đầu tê dại, lập tức nói: "Đừng nói chuyện, dùng tay ra dấu nói với ta, có đồ vật hay không có đồ, ngón cái hướng lên chính là có, hướng xuống chính là không có."

Phó Vân Mặc nói cực nhỏ, Nam Côn Luân lại nghe đến rất rõ ràng, lập tức hướng bên ngoài phòng giam thò cánh tay ra, vươn ngón cái, hướng lên.

"Ngươi đem vật kia lấy ra."

Thanh âm của Phó Vân Mặc như cũ vẫn rất nhỏ, liền nghe bên Nam Côn Luân truyền ra một ít âm thanh nhỏ, thật lâu sau, Nam Côn Luân liền mở miệng: "Là một tấm da dê tràn ngập cái văn tự, thoạt nhìn chính là võ công bí tịch."

Phó Vân Mặc nghe âm thanh cực thấp của Nam Côn Luân truyền đến, trong nháy mắt cả người nổi lên da gà.

Má ơi....!

[Phong Vân Quyết] thật sự ở trong tay nàng! Chính là con cá mặn kia a!

"Nam Côn Luân, thứ này không thể đưa cho nữ ma đầu, e rằng chúng ta sẽ mất mạng."

Hai người Phó Vân Mặc dùng thanh âm cực thấp để nói chuyện, bảo đảm người canh giữ ở ngoài cửa không thể nghe thấy.

"Đệ hiểu, vậy không bằng chúng ta xem trước võ lâm bí tịch này, nhìn xem có phải võ công thích hợp để chúng ta luyện không?"

Nam Côn Luân nói xong, Phó Vân Mặc ứng câu, nói: "Đang có ý này, dựa vào ngươi."

Dù sao nàng nhìn cái gọi là võ công bí tịch, có xem cũng không hiểu, chi bằng chờ Nam Côn Luân xem xong rồi giải thích cho mình nghe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!