Chương 2: Giang Hồ

Tới nơi này đã một tháng, ngay từ đầu Phó Vân Mặc vẫn luôn cho rằng bản thân đang nằm mơ, nhưng các loại ăn uống tiêu tiểu đều chân thật đến như vậy, về sau nàng liền tiếp nhận sự thật này.

Muốn sống sót, thứ cần thiết không phải là có cơm ăn sao? Nếu như chính mình vừa vặn đã ở Tứ Hải lâu, thì liền ở Tứ Hải lâu tìm công việc chân chạy vặt vậy.

Chưởng quầy của Tứ Hải lâu họ Lý, là người thành tinh, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, công phu được luyện thuần phục, bọn tiểu sau lưng đều kêu hắn là Lý nhân tinh.

Vốn dĩ tiểu nhị ở khách điếm chỉ giới hạn là nam nhân, nhưng tại lúc Phó Vân Mặc nói trên giang hồ có nhiều nữ hiệp như vậy, nam nhân có thể làm được thì nữ nhân cũng làm được, sau đó vị chưởng quầy thấy nàng cũng có vài phần tư sắc, làm chân chạy vặt trong khách điếm có thể thu hút thêm khách khứa, liền đồng ý, còn bố trí cho nàng cùng Tiểu Ngọc Nhi ở chung một phòng.

Phó Vân Mặc đem một đầu màu vàng kim buộc lại dùng dây quấn lại thành đuôi ngựa, phải mặc y phục lao động theo yêu cầu chưởng quầy Tứ Hải lâu, trước tiên phải làm việc thật tốt, ngay từ đầu bởi vì màu sắc mái tóc của nàng khiến cho rất nhiều người tới đây vây xem, thông thường vấn đề hỏi nàng đều là: Ngươi có phải người Tây Vực hay không? Phó Vân Mặc đều nhất quyết phủ nhận, chẳng qua là nàng tự nhuộm tóc mình mà thôi, như thế nào lại biến thành loại con quỷ tóc vàng mắt xanh lông đỏ chứ?

Chẳng qua mấy thứ mới mẻ cũng đều nhanh nhàm chán, Phó Vân Mặc về sau cũng không còn gặp vấn đề này nữa, hơn nữa nàng tay chân lanh lẹ, đầu óc linh hoạt, được rất nhiều người khách yêu thích.

Lý chưởng quầy tất nhiên đối với nàng cũng có chút cưng chiều, tỷ như thời điểm khách khứa cho nàng một ít tiền boa, hắn cũng chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua.

Phó Vân Mặc tới nơi này đã một tháng, hơi hiểu biết được tình huống ở nơi này, đại khái cũng không khác biệt mấy với trong tiểu thuyết.

Tứ Hải lâu ở giữa Nguyên Cơ thành, mà Thiên Cơ thành mỗi năm lại là nơi tổ chức đại hội võ lâm, Tứ Hải lâu là địa điểm mà người trong võ lâm thường ghé tới.

Bởi vì Thiên Cơ thành ở vị trí trung tâm giữa ba đại môn phái, cho nên nhân sĩ võ lâm lui đến rất nhiều, nhưng vì Thiên Cơ thành là thành trì có chủ tọa trấn thủ, cũng không bị làm hỗn loạn.

Nói đến Tứ Hải lâu sản nghiệp lớn mạnh như ngày hôm nay cũng là nhờ lâu chủ hiện tại.

Lại nói tiếp, võ lâm này có năm đại cao thủ, tứ đại ma đầu, tam đại môn phái, hai đại sơn trang, một đại thần giáo.

Nam đại cao thủ phân biệt là: Ninh Bất Khuất thuộc Thương Vân phái, Sở Hành thuộc Thần Nhận pháo, Mạc Ly Hề thuộc Thiên Duyên Phái, Tào Nhất Sư thuộc Diêm Vương sầu cùng Dạ Khê Hàn thuộc Dạ Nguyệt thần giáo.

Tứ đại ma đầu phân biệt là: Dạ Khê Hàn thuộc Dạ Nguyệt thần giáo, và Hắc Đoạt Mệnh và Bạch Tác Hồn tự xưng Hắc Bạch Song Sát, yêu nữ Thu Hồng Y.

Tam đại môn phái phân biệt là: phía Bắc Thiên Cơ thành – Thương Vân Phái; phía Đông Thiên Cơ thành – Thần Nhận phái; phía Tây Thiên Cơ thành – Thiên Duyên phái.

Hai đại sơn trang là Linh Lung sơn trang cùng Nguyệt Lạc sơn trang.

Chỉ có một đại thần giáo đó chính là giáo phái mọi người đều sợ hãi – Dạ Nguyệt thần giáo.

Tương truyền trong giang hồ này có một tuyệt thế võ công [Phong vân quyết], là Võ thần Triệu Thiên Lâm sáng tạo ra, [Phong Vân quyết] là tâm huyết suốt đời của hắn.

Giang hồ nghe đồn, [Phong Vân quyết] được luyện thành, ai ai trong giang hồ đều tranh nhau tìm kiếm võ công bí tịch.

Mười lăm năm trước, Triệu Thiên Lâm sau khi đi về cõi tiên, Triệu gia liền mất tung tích, vì muốn có được [Phong Vân quyết], người trong võ lâm vẫn luôn đang tìm hướng đi của Triệu gia, nhưng hoàn toàn không thu hoạch được gì, hơn nữa con nối dõi của Triệu Thiên Lâm lại ít ỏi, dưới gối chỉ có một nhi tử, ốm yếu bệnh tật, chỉ sợ là Triệu gia đã sớm tuyệt tử tuyệt tôn.

Tuy nói như thế, nhưng những người trong võ lâm tựa hồ không có ý buông tha việc truy lùng tung tích [Phong Vân quyết], chỉ là hành tung Triệu gia vẫn cứ không có manh mối.

Phó Vân Mặc nghe người kể chuyện ở Tứ Hải lâu kia nói chuyện đến nước miếng tung bay, nói [Phong Vân quyết] lợi hại nhiều như thế nào, trào phúng đến mức phi thiên độn địa, Phó Vân Mặc không khỏi trợn mắt trắng kinh hãi.

Được rồi, [Phong Vân quyết] còn có thể lên trời luôn sao? Thôi đi!

"Tiểu nhị! Thêm trà!"

Nghe được người khách kêu to, Phó Vân Mặc lập tức lau khô khóe miệng dính trà của chính mình, tay chân lanh lẹ mà đi thêm trà cho khách.

[Phong Vân quyết] này, Phó Vân Mặc ở tiểu thuyết đã từng xem qua, căn cứ tiểu thuyết miêu tả, thật sự là võ học mạnh nhất trong giang hồ, mà nam chính khẳng định sẽ có được nó, rốt cuộc đó là hào quang của nam chính sao! Nhưng mà nàng còn chưa xem tới [Phong Vân quyết] chân chính lên sàn thì đã bị xuyên thẳng vào trong tiểu thuyết.

Đúng rồi, nam chính! Nam Côn Luân cũng nên xuất hiện rồi! Tiểu thuyết nói, thời điểm Nam Côn Luân vừa vào thu sẽ xuất hiện, ở ngoài cửa Tứ Hải lâu đói đến té xỉu, sau đó được Lý chưởng quầy thu nhận, vẫn luôn ở tại Tứ Hải lâu làm chân chạy vặt, cũng là làm chân chạy vặt trong khoảng thời gian này, hắn kết giao với nữ chính, chưởng môn của Thiên Duyên phái – Mặc Ly Hề.

Về sau lại cơ duyên xảo hợp, cứu được nữ nhi của Ninh Bất Khuất chưởng môn của Thương Vân phái – Ninh Mẫn Nhi, cho nên mới có thể bái sư gia nhập Thương Vân phái, đồng thời thân phải gánh vác [Quỷ kiếm kiếm pháp] của Nam gia, công phu không thể không được nhắc tới trong giang hồ.

Phó Vân Mặc nhìn trên người mình dần dần càng mặc nhiều y phục hơn, đã vào Thu, thời tiết trở nên lạnh căm, xem ra nam chính xuất hiện liền ở đây mấy ngày rồi, lá rụng cũng nhiều hơn...!

Đúng rồi, quay đi quay lại lại đến lúc quét rác rồi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!