Chương 17: Hãm Hại

"Nam Côn Luân, ta nghĩ ta không thể ở Tứ Hải lâu nữa."

Không đúng, sự tình có chút không phù hợp...!

Đầu óc Phó Vân Mặc nhanh chóng xoay chuyển, nàng không nhớ có hắc y nhân xuất hiện trong tiểu thuyết.

Với lại con cá mặn này... nàng không nhớ là của mình a....!

Chỉ là nghe ngữ khí của Dạ Khê Hàn, Phó Vân Mặc cảm thấy bản thân đang bị Dạ Khê Hàn theo dõi, theo nàng phỏng đoán, Dạ Khê Hàn đã truy lùng hành tung tên hắc y nhân này thật lâu, nàng ấy hoài nghi mình cùng tên hắc y nhân đó đã tiếp xúc qua, khả năng đã đưa cho mình cái gì, nhưng mà làm sao nàng ấy lại chắc chắn hắc y nhân đã đưa cho nàng cái gì?

Hay là trên người hắc y nhân không có đồ vật nàng muốn?

Có thể lục soát trên người hắc y nhân, sợ là hắc y nhân kia cũng đã....!

Phó Vân Mặc bỗng nhiên duỗi tay phủ lên cổ của mình, rùng mình một cái... Không tự giác mà sởn tóc gáy lêm.

Nàng lập tức về phòng mình, sau khi nằm xuống, tâm vẫn như cũng vô cùng hồi hộp, nàng thường nhìn về phía cửa sổ, sau đó lại không ngủ được, đnàh phải uống thêm mấy ngụm rượu của Tiểu Lý chưởng quầy, cứ như vậy mà ực tới ực lui đã uống hơn phân nửa.

Men say lên đầu, sợ hãi trong lòng tiêu tan không ít, nàng nằm trở về giường của mình, một chiếc giường khác là Tiểu Ngọc Nhi đang ngủ, vẫn ổn là vừa rồi hành động của mình không có đánh thức tới nàng ấy.

Nhắm hai mắt lại, lại nghĩ tới khuôn mặt tuyệt mỹ của Dạ Khê Hàn, đột nhiên lại mở bừng mắt.

Tựa như bị bóng đè...!

Mấy lần giãy giụa, vẫn là không ngủ được, cuối cùng nàng lấy ra con cá mặn ở dưới phía giường, mở ra mảnh vải đang gói, đặt ở trên bàn gỗ, xuyên qua ánh mắt an tĩnh mà nhìn.

Trừ bỏ giống như cá mặn còn muốn cứng hơn một chút, về cơ bản thì không có gì đặc biệt a nó chính là một con cá mặn a!

Nghiên cứu một buổi tối, đem cá mặn đều nhìn qua một lượt, nhìn không ra cái gì, đem cá mặn gói lại thật tốt đặt xuống phía dưới giường, rửa tay thật sạch, liền trở về ngủ, cũng may lần này rốt cuộc cũng ngủ được, chỉ tiếc là một đêm không mộng.

-

----------

Ngày tiếp theo, Ninh Bất Khuất tới thăm thương thế của nàng, được mọi người chiếu cố, kỳ thật Phó Vân Mặc đã sắp khỏi hẳn, nhưng bởi vì trên vai Phó Vân Mặc có thương tích, Ninh Bất Khuất cũng không có dạy cho Phó Vân Mặc kiếm thuật, vẫn như cũ trợ giúp nàng củng cố làm sao để vận công điều tức, mà Phó Vân Mặc sau khi nắm giữ bí quyết, tiến bộ thực sự mau chóng, làm cho Ninh Bất Khuất phải lau mắt mà nhìn.

"Phó cô nương tiếp thu thật được rất tốt." Ninh Bất Khuất vuốt vuốt hàm râu dưới của mình, Phó Vân Mặc chỉ biết cười khan vài tiêng, hóa ra ngươi trước đây cho rằng ta là gỗ mục sao.

"Ninh chưởng môn quá khen, là Ninh chưởng môn chỉ dạy tốt mới đúng." Gặp quỷ nói tiếng quỷ, gặp người nói tiếng người, Phó Vân Mặc biết rõ, nàng trước sau đã lăn lộn trên màn ảnh nhiều năm như vậy, cũng được phân loại là diễn viên có EQ cao, một chút chuyện này nàng vẫn xử lý không có trở ngại gì.

"Phó tỷ tỷ, qua mấy ngày nữa chúng ta sẽ liền phải trở về Thương Vân môn, tỷ có yêu cầu giúp đỡ gì, cứ việc tìm muội, muội nếu như giúp được, nhất định sẽ giúp."

Tính cách Ninh Mẫn Nhi kỳ thật khá tốt, chính là đối khi có chút kiêu căng, Ninh Bất Khuất cũng quản không được, bất quá tâm địa thiện lương, có ân tất báo, nghĩ đến tiểu thuyết, nàng ấy vì Nam Côn Luân mà hắc hóa, liền cảm thấy có chút đau lòng.

"Ân, Được." Phó Vân Mặc nhìn Ninh Mẫn Nhi trước mắt, luôn cảm thấy có chút vi diệu, đây chính là nhân vật mình sẽ diễn a... Chính là nàng hiện tại khả năng lớn là trở về không được.

Ninh Bất Khuất dặn dò Phó Vân Mặc phải nghỉ ngơi thật tốt liền rời đi, chỉ là bỗng nhiên có chút nhớ tới Mạc Ly Hề, thanh âm thanh lãnh lại mang vài phần ôn nhu theo.

Ninh Bất Khuất rời đi không lâu, cửa phòng của nàng liền bị đẩy ra, vốn dĩ Phó Vân mặc còn đang đầy chờ mong, nhưng vừa thấy người tới, bỗng nhiên liền cảm thấy có chút mất mát.

"Làm gì vậy? Nam Côn Luân, tiến vào cũng không gõ cửa, nếu ta đang thay y phục không phải ngươi thấy hết sao?"

Phó Vân Mặc răn dạy một trận, tuy rằng nàng không ngại, nhưng điều này rốt cuộc cũng liên quan vấn đề lịch sự riêng tư.

"Thật xin lỗi a Tiểu Mặc tỷ, chính là có chút gấp." Nam Côn Luân dùng ống táy áo lau lau mồ hôi trên trán mình, sau đó vọt tới bên người Phó Vân Mặc, nói: "Hiện tại Tứ Hải lâu có rất nhiều người tới tìm tỷ."

Phó Vân Mặc vừa nghe xong, liền nhíu mày, rốt chuyện là chuyện gì? Trong lòng ẩn ẩn có chút bất an.

"Sao lại như vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!