Chương 14: Người Không Tầm Thường

"Sợ đau mà còn dám thay người khác chặn ám khí?"

Phó Vân Mặc dường như đã có một giấc mộng....!

Trong mộng nàng cùng người nhà đang cùng nhau ăn cơm, mặc dù nét mặt ông nội vẫn luôn nghiêm khắc cứng nhắc, nhưng mà cứ quan tâm gắp thức ăn vào bát của mình, cha mẹ chỉ cười mà không nói gì.

Bất chợt đau buồn ập tới, Phó Vân Mặc khóc, mà những hình ảnh trước mặt nàng đã từ từ biến mất....!

"Tiểu Mặc tỷ?" Phó Vân Mặc tỉnh lại, phát hiện bản thân đã về tới khách điếm, chờ đến khi đối mắt thích ứng với ánh mặt trời, nàng mới thấy rõ người ngồi ở mép giường là Tiểu Ngọc Nhi.

Lúc sau, tri giác toàn thân Phó Vân Mặc đang khôi phục lại, nàng mới cảm giác được vai phải truyền đến từng trận đau nhức.

"Tê... Đâu chết mất..." Phó Vân Mặc che lại vai phải của mình, muốn ngồi dậy, chính là vừa động, miệng vết thương trên vai phải đau đến lấy mạng nàng.

"Tiểu Mặc tỷ, tỷ trước tiên đừng có nhúc nhích, nếu không miệng vết thương nứt ra, muội đi kêu Mạc chưởng môn đến."

Nói xong, Tiểu Ngọc Nhi liền vội vội vàng vàng mà đi ra ngoài, mà Phó Vân Mặc còn chưa hiểu ra, việc này tại sao lại kêu Mạc Ly Hề tới làm gì?

Chẳng lẽ.... Mạc Ly Hề biết mình bị thương?

Cũng phải, nếu đã đi thông tri cho chưởng môn Thương Vân phái, sợ là rất mau sẽ truyền khắp toàn bộ Thiên Cơ thành, Mạc Ly Hề chắc cũng đã biết rồi.

Phó Vân Mặc thở dài một hơi, dù sao động đậy không được, bản thân liền thật ngốc rồi, chỉ là Tiểu Ngọc Nhi a.... Ngươi có thể cho ta uống miếng nước rồi hãy đi, không được sao a.

Yết hầu quả thực giống như bị lửa đốt...!

Cũng may là rất nhanh, cửa phòng bị đẩy ra, Mạc Ly Hề đi theo sau Tiểu Ngọc Nhi đi đến, đi theo phía sau còn có chưởng môn Thương Vân phái – Ninh Bất Khuất.

Í? Làm sao mà hai vị lão đại đều đến thăm mình?

"Độc trên ám khí đã được giải, chỉ là miệng vết thương rất dễ bị nứt ra, ngươi đừng có lộn xộn." Thanh âm Mạc Ly Hề ôn nhu trước sau như một, như là gió mùa xuân thổi tới, hơi thở nhẹ nhàng mềm mại, làm Phó Vân Mặc thực hưởng thụ.

"Ách.... Có thể cho ta uống miếng nước được không?"

Cái này rất quan trọng a! Yết hầu của ta sắp bị thiêu cháy rồi!

Tiểu Ngọc Nhi vừa nghe xong, lập tức giúp Phó Vân Mặc rót một chén nước, chỉ là khi đi đến trước mặt Phó Vân Mặc, Mạc Ly Hề lại nói: "Để cho ta làm đi!"

Cứ như vậy, Mạc Ly Hề thật cẩn thận nâng Phó Vân Mặc dậy, tuy rằng miệng vết thương có chút đau, nhưng may mà còn có Mạc Ly Hề ra lực chống đỡ, vẫn còn khá ổn, chỉ là mùi hương trên người Mạc Ly Hề.... thật làm say lòng người a....!

Uống được miếng nước, Mạc Ly Hề nhẹ nhàng buông Phó Vân Mặc ra, lúc này Ninh Bất Khuất mới mở miệng.

"Nghe Nam tiểu huynh đệ nói là do cô nương đã cứu tiểu nữ nhà ta, lão phu đặc biệt tới bái tạ cô nương."

Phó Vân Mặc nghe xong, tức khắc cảm thấy Nam Côn Luân có phải ngốc hay không, một cơ hội tốt như vậy không đi tranh công, hắn ta cư nhiên lại không biết quý trọng!

"Ách... Kỳ thật tiểu tử Nam Côn Luân kia cũng ra nhiều sức lực, ta...a..." Không thể kích động, không thể kích động, Phó Vân Mặc hít sâu vài cái, lúc này tâm tình mới lắng xuống.

"Cô nương không cần khiêm tốn, ta nghe Nam tiểu huynh đệ nói là ngươi dẫn hắn tìm được Hắc Bạch Song Sát lúc đó mới cứu được tiểu nữ, tiểu nữ hiện giờ đang ở bên ngoài nói phải mua lễ vật để tặng cũng như nói lời cảm tạ với cô nương, qua một lát, ta sẽ tự mình tới nói lời cảm tạ."

Phó Vân Mặc rất muốn trợn mắt... Nam Côn Luân, tên tiểu tử nhà ngươi có phải là thành thật quá mức rồi không.

"Đúng vậy Tiểu Mặc tỷ, Côn Luân ca ngày hôm qua vẫn luôn canh giữ ở ngoài cửa đó, muốn chờ tỷ tỉnh lại, sau đó vẫn là Lý chưởng quầy khuyên bảo hắn nên đi nghỉ ngơi, lúc này mới vừa ngủ không lâu."

Phó Vân Mặc thở dài, xem ra tiểu tử kia còn có lương tâm.

"Lão phu muộn chút sẽ đến bái kiến cô nương." Một người nam nhân ở lâu trong khuê phòng nữ tử trước sau không ổn lắm, cho nên Ninh Bất Khuất vẫn là rời đi trước, mà Mạc Ly Hề vẫn còn ngồi ở mép giường, nhìn Phó Vân Mặc không nói một lời, mà Phó Vân Mặc này bị nhìn chằm chằm liền có chút hoảng hốt, tâm đánh trống mà nhảy loạn.

Ly Hề muội muội, ngươi không biết nhìn chằm chằm người ta như vậy... sẽ làm người ta không được tự nhiên sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!