"Ân... chuyện giang hồ đã xong rồi, muốn học theo mấy vị cao nhân gì đó mà đi quy ẩn."
**************
Đại hội võ lâm oanh oanh liệt liệt một trận thì giải tán, chỉ là trong miệng mọi người ngoại trừ Minh chủ võ lâm Ninh Bất Khuất vừa rồi, tất nhiên còn có Nguyệt Lạc sơn trang đã bị giang hồ thanh tẩy.
Tứ Hải lâu náo nhiệt hẳn lên, trong miệng đều là tên họ Nhạc kia, Phó Vân Mặc cũng không thèm để ý, đi thẳng đến chỗ Lý nhân tinh.
"Lý chưởng quầy, có gặp qua Trương Ma Tử không?"
Lý nhân tinh vừa nghe, mày chau lại, thở dài, nói: "Hậu viện."
Phó Vân Mặc ra hiệu cho Nam Côn Luân, lập tức chạy tới hậu viện, liền thấy Tiểu Ngọc Nhi và Trương Ma Tử hình như đang làm gì đó, thanh âm rất nhỏ, bọn họ không nghe thấy rõ ràng.
"Trương Ma Tử."
Phó Vân Mặc đi tới, nghe thấy thanh âm của Phó Vân Mặc, Trương Ma Tử lập tức quay đầu lại, vẻ mặt hoảng sợ, tay vẫn còn quấn băng vải đang muốn bỏ trốn, lại bị Nam Côn Luân bắt tại trận.
"Cầu xin các ngươi, đừng giết Ma Tử ca, hắn thật sự dự định hối cải để làm người tốt rồi, thật mà!"
Tiểu Ngọc Nhi cũng sợ đến mức quỳ xuống, giữ chặt chân của Nam Côn Luân, rất sợ một chưởng của Nam Côn Luân sẽ đánh chết Trương Ma Tử.
Mà Trương Ma Tử vẫn còn cắn chặt môi, cái gì cũng không nói nên lời, chỉ là thân hình cứng đờ còn đang run rẩy, hiển nhiên hắn đối với hai người này có biết bao sợ hãi...!
"Bọn ta lúc nào nói muốn giết hắn chứ..."
Phó Vân Mặc liếc xéo, nhìn Trương Ma Tử, nói: "Cái túi vừa rồi là ngươi ném lên phải không?"
Trương Ma Tử không nói gì, thậm chí còn không nhìn Phó Vân Mặc...!
"Đa tạ một côn này của ngươi, nếu ngươi muốn hối cải để làm lại người tốt, vậy thì làm cho tốt, nếu như bọn ta phát hiện ngươi cô phụ Tiểu Ngọc Nhi, cho dù bọn ta ở cách xa ngàn dặm, cũng sẽ đến lấy đầu của ngươi."
Trương Ma Tử nghe xong, lúc này mới quay đầu nhìn về phía Phó Vân Mặc, sắc thái trong mắt đều khó phân biệt, không biết đang suy nghĩ gì.
"Bọn ta và ngươi không có lời gì để nói, nhưng mà nhớ kỹ lời ta nói vừa nãy, hối cải để làm người tốt, đối xử với Tiểu Ngọc Nhi cho thật tốt, nếu không..."
Phó Vân Mặc làm một động tác cắt cổ, nói xong, Nam Côn Luân lúc này mới buông Trương Ma Tử ra, nói: "Đi thôi, đừng quấy rầy hai phu thê bọn họ nữa."
Làm một cái bóng đèn chuyên nghiệp, Nam Côn Luân đã biết lúc nào có thể đến, lúc nào có thể lui ra.
Phó Vân Mặc gật đầu, lúc cùng Nam Côn Luân rời đi, thanh âm của Trương Ma Tử lúc này mới vang lên.
"Đa tạ."
Hai chữ này, bao hàm quá nhiều nghĩa, quá nhiều cảm xúc phức tạp, Phó Vân Mặc và Nam Côn Luân ăn ý không có đáp lại, rời khỏi hậu viện.
Vùng ngoại ô, Nhạc Lâu Phong đỡ Nhạc Văn Quân đang chật vật rời đi....!
"Ta làm tất cả mọi việc đều vì Nguyệt Lạc sơn trang..."
Nhạc Văn Quân thấp giọng nhắc lại, Nhạc Lâu Phong nghe thấy, lại không nói gì, tiếp tục đỡ hắn đi...!
"Ta làm tất cả mọi việc đều vì Nguyệt Lạc sơn trang!"
Nhạc Văn Quân đẩy mạnh Nhạc Lâu Phong ra, trong trạng thái điên cuồng vừa cười vừa khóc, mà Nhạc Lâu Phong lại hét lại một câu: "Nguyệt Lạc sơn trang đã không còn tồn tại nữa rồi!"
Một câu này, tựa như một chậu nước lạnh tạt lên cảm xúc hiện tại của Nhạc Văn Quân, trong lòng như một mảnh trống rỗng... cái gì cũng không còn nữa.
"Quả thực sẽ không tồn tại nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!