Chương 105: Vạch Tội 2

"Thiên Cơ lâu Lâu chủ muốn buông tha Nguyệt Lạc sơn trang, nhưng Phó Vân Mặc ta lại không muốn buông tha cho bọn họ."

***************

"Cho nên ta tin rằng, Nhạc trang chủ tuyệt đối không phải là kẻ cầm đầu, dù sao hắn cũng không có năng lực như vậy, nhiều nhất chỉ là một tên hề từ ở giữa nhảy ra mà chiếm chút lợi ích mà thôi."

Mạc Ly Hề nói năng có khí phách, đầu óc của Nhạc Văn Quân tức khắc vang lên ong ong, cơ hồ không tin lời nói vừa rồi là xuất phát từ miệng của Mạc Ly Hề.

"Ngươi... Ngươi nói cái gì?"

Nhạc Văn Quân nghiến rằng nghiến lợi, đến cuối cùng, hắn cố gắng cắn chặt răng, cơ mặt đều trở nên cứng ngắc, gân xanh ở huyện Thái Dương xuất hiện, thì biết tâm tình hiện tại của hắn có bao nhiêu bực bội.

"Nói ngươi là chúa hề."

Lúc này một thân hồng y bay lên phía trước, theo bản năng mà đến gần Mạc Ly Hề, sợ rằng nếu tên Nhạc Văn Quân này đột nhiên động thủ, bản thân ít nhất vẫn còn có thể kịp thời che chở cho Mạc Ly Hề trước.

"Chỉ bằng câu nói phiến diện của người, tưởng có thể bôi nhọ ta sao?"

Nhạc Văn Vân vẫn ổn định trận tuyến, hắn không tin Mạc Ly Hề có thể có chứng cứ gì, mà Nhạc Văn Quân đoán không sai, Mạc Ly Hề không có chứng cứ, nhưng mà....!

"Cũng không phải bôi nhọ."

Một thanh âm ôn nhuận truyền đến, thanh âm không lớn, lại xuyên thấu qua màng tai, mọi người đều nhìn về phía phát ra âm thanh, đến từ một nam tử đang đứng ở trên mái ngói, hắn mặc một thân y phục màu trắng, đeo mặt nạ bạch ngọc, khoanh tay nhìn tất cả mọi thứ ở đài, tựa như một thế ngoại cao nhân.

"Lâu chủ."

Tằng lão khom lưng cung kính đối với người nọ, người nọ khoanh tay đứng, đón gió, ai cũng nhìn không thấu hắn muốn làm gì.

Thành chủ của Thiên Cơ thành, cũng là Lâu chủ của Thiên Cơ lâu, cũng là người có lời nói tín nhiệm nhất trên giang hồ, cũng là người mà mọi người đều sợ hãi, dù sao bản thân ít nhiều, cũng có bí mật bị hắn nắm giữ ở trong tay.

"Ngươi có phải rất nghi hoặc hay không, tại sao tin tức của môn phái của ngươi lại bị tiết lộ ra ngoài?"

Tiểu Lý chưởng quầy chậm rãi nói, ngữ khí ôn hòa, giống như cùng bằng hữu đạm đạo hưởng trà mà vô cùng hưởng thụ, cùng với bầu không khí giương cung bạt kiếm ở trước mắt một chút cũng không hòa hợp.

"Người giúp đỡ mạnh nhất tới rồi, nhưng mà hắn quá giả vờ đi."

Phó Vân Mặc nhỏ giọng nói, nhìn tư thái như thế ngoại cao nhân của Tiểu Lý chưởng quầy, không nhịn được mà móc mỉa.

"Chúng ta cứ yên tĩnh mà theo dõi tình hình thôi."

Nam Côn Luân tập trung tinh thần nhìn Tiểu Lý chưởng quầy, rất mong chờ màn kế tiếp này.

"Bởi vì Thiên Cơ lâu không nhịn nổi nữa, nên làm mối làm ăn lỗ vốn này, đem tin tức đều phân tán ra bên ngoài."

Tiểu Lý chưởng quầy vẫn như cũ không nhúc nhích, thanh âm rầu rĩ dưới mặt nạ truyền đến, nhìn không ra biểu tình hiện tại của hắn thế nào, nhưng Phó Vân Mặc nghĩ, nhất định vô cùng thú vị.

"... Nguyệt Lạc sơn trang và Thiên Cơ lâu có hiềm khích gì chứ, cư nhiên lại hãm hại Nguyệt Lạc sơn trang của chúng ta chứ?"

Nhạc Văn Quân vẫn duy trì bình tĩnh, kỳ thật tim đang đập rất nhanh, dù sao lời mà Thiên Cơ lâu nói, chính là chân tướng của võ lâm, hiện tại hắn chỉ có thể tin tưởng một số người đã chịu ân huệ của mình, sẽ vì mình mà nói đỡ vài lời, thay bản thân làm cục diện hiện tại cỏ thể xoay chuyển được.

Chỉ là dưới đài vẫn đầy những tiếng xầm xì, không có sự tranh cãi của bất cứ ai, điều này làm cho Nhạc Văn Quân lòng như lửa đốt, ngồi cũng không được tự nhiên, Nhạc Lâu Phong đi đến giữa Phong Thần đài, nhìn Tiểu Lý chưởng quầy, nói: "Nguyệt Lạc sơn trang của chúng ta há có thể để các ngươi tùy ý lăng mạ sao?"

Lăng mạ?

Mạc Ly Hề nhướng mày, nhịn ý cười ở khóe miệng, lời này mà cũng nói ra được... thật nực cười.

"Lời vô nghĩa thì ta không nói nhiều, chứng cứ thì có đầy, trong sơn trang của ngươi có bao nhiêu tai mắt của ta, sợ là ngươi không biết, mà ta biết bao cơ mật trong sơn trang của ngươi, chỉ sợ ngươi cũng không biết.... Nhạc trang chủ, nếu như giờ phút này ngươi rút lui, kể từ lúc này không màng thế sự, ta sẽ không để cho ngươi trở nên thân bại danh liệt."

Tiểu Lý chưởng quầy buông từng lời tàn nhẫn, điều này làm cho chân mày Nhạc Văn Quân nhảy dựng, gân xanh nổi lên, cắn chặt răng, thế nhưng trước sau cũng nói không nên lời, tâm loạn như ma, rốt cuộc phải nên lựa chọn như thế nào, rõ ràng tốn bao nhiêu công sức mới đến được bước đường này, vậy mà bởi vì Thiên Cơ lâu mà thất bại chỉ trong gang tấc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!