Chương 7: (Vô Đề)

13

Thẩm Độ ở bệnh viện mười ngày.

Tôi ở bên anh mười ngày.

Trong thời gian đó Lâm Tuyên gọi đến mấy lần, hỏi chuyện quán cà phê, hỏi khi nào tôi về.

Tôi đứng ngoài hành lang nghe điện thoại, dùng tay ra dấu: "Đợi thêm chút nữa, bên này có việc."

Cúp máy quay người lại, Thẩm Độ đứng ở cửa phòng bệnh, mặc đồ bệnh nhân, đầu vẫn quấn băng.

"Em muốn về?" anh hỏi.

"Bên quán cà phê…"

"Đừng về nữa."

Tôi sững người.

Thẩm Độ bước tới, dùng tay phải chưa bó thạch cao nắm lấy vai tôi, nghiêm túc nhìn tôi:

"Giang Chiêu, đừng về nữa."

"Nhưng…"

Giọng anh rất nhẹ:

"Em ở thị trấn mở quán cà phê, học ngôn ngữ ký hiệu, giả câm, chẳng phải là để tránh tôi sao? Bây giờ em không cần tránh nữa."

"Tôi chưa từng muốn cắt lưỡi em."

"Chưa từng."

Sống mũi tôi đột nhiên cay xè.

Bình luận trôi qua:

[A a a a a! Anh ấy quả nhiên chưa từng nghĩ đến!!!]

[Nữ phụ ba năm nay rốt cuộc đang trốn cái gì vậy?!]

[Khoan đã, giờ nữ phụ biết chân tướng rồi, cô ấy sẽ ở lại chứ?]

Thẩm Độ thấy tôi không nói, ánh sáng trong mắt dần dần tắt đi.

"Em vẫn muốn đi." anh nói, không phải câu hỏi.

Tôi lắc đầu.

"Tôi không muốn đi."

Anh sững lại.

"Tôi không muốn đi," tôi hít hít mũi, "nhưng anh phải đồng ý với tôi một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Sau này không được nhắc đến chuyện cắt lưỡi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!