11
Thẩm Độ thấy tôi không động, tự mình vén chăn xuống giường.
Tay trái anh không dùng được, tay phải đang truyền dịch, loạng choạng đi về phía tôi.
Ống truyền bị anh kéo rung lắc, giá treo dịch suýt nữa đổ.
"Anh đừng động!" tôi vội chạy tới đỡ anh, "Đầu anh vừa khâu, không được cử động linh tinh—"
Còn chưa nói xong, anh đã nắm lấy cổ tay tôi.
Giống như lần ở thị trấn đó, siết rất chặt.
Nhưng lần này tay anh đang run.
"Em chưa từng câm." anh cúi đầu nhìn tôi, mắt đỏ như sung huyết, "Em học ngôn ngữ ký hiệu, giả câm, chỉ là để tránh tôi."
"Tôi…"
"Em tưởng tôi sẽ cắt lưỡi em?"
Tôi bỗng ngẩng đầu nhìn anh.
Sao anh biết?
Bình luận cũng nổ tung:
[??? Nam chính sao lại biết chuyện cắt lưỡi???]
[Không phải, suy nghĩ này nữ phụ đâu có nói ra???]
[Càng nghĩ càng thấy đáng sợ, chẳng lẽ nam chính cũng nhìn thấy bình luận???]
Thẩm Độ nhìn chằm chằm biểu cảm của tôi, khóe miệng khẽ kéo lên, không phải cười, mà giống như xác nhận điều gì đó.
"Quả nhiên."
"Quả nhiên cái gì?" giọng tôi cũng run theo.
"Những gì bình luận nói đều là thật, em sợ tôi."
Khi anh nói ba chữ này, trong giọng nói mang theo một loại cảm xúc tôi chưa từng nghe qua.
Không phải tức giận, không phải hận.
Mà là tủi thân.
Thẩm Độ của tám năm trước, bị người ta chặn ở góc tường đánh cũng không kêu một tiếng, lúc này lại giống như một đứa trẻ bị cướp mất kẹo, mắt đỏ hoe hỏi tôi:
"Tại sao em phải sợ tôi?"
Tôi há miệng, không nói được gì.
Bình luận im lặng một giây, rồi điên cuồng lướt qua:
[A a a a a tôi sụp rồi!!!]
[Nam chính vốn dĩ chưa từng nghĩ đến việc cắt lưỡi cô!!! Trong nguyên tác cắt lưỡi là vì nữ phụ cứ làm tổn thương nữ chính! Bây giờ nữ phụ căn bản chưa từng gặp nữ chính!]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!