Chương 3: (Vô Đề)

5

Khoảng gần một tuần sau, có một trận mưa lớn.

Trong tiệm không có khách, tôi nằm gục trên quầy ngủ gật.

Tôi mở mắt ra, thấy Thẩm Độ đứng trước mặt.

Ống tay áo sơ mi của anh ướt một mảng lớn, tóc cũng đang nhỏ nước.

Tôi nhíu mày, ra dấu: "Ngoài trời mưa lớn như vậy, anh đến bằng cách nào?"

Thẩm Độ không trả lời, chỉ nhìn tôi.

Vài giây sau, anh đưa tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào môi tôi.

Tôi sững lại, theo bản năng lùi về sau.

Ngón tay anh dừng giữa không trung, rồi rút lại.

"Em thật sự không thể nói chuyện nữa sao?"

Tôi gật đầu.

Ánh mắt Thẩm Độ tối đi:

"Để tôi xem."

Tôi còn chưa kịp phản ứng, anh đã nắm lấy cằm tôi, nhẹ nhàng nâng lên.

Ngón cái anh đặt lên môi dưới của tôi, nhẹ nhàng ấn xuống.

"Mở miệng."

Tôi trợn to mắt.

Tư thế này quá ám muội rồi.

Tôi mạnh tay gạt tay anh ra, ra dấu: "Anh làm gì vậy!"

Biểu cảm Thẩm Độ không hề thay đổi, chỉ lặp lại:

"Mở miệng, tôi xem dây thanh của em."

Tôi liều mạng lắc đầu.

Anh sao có thể nhìn thấy dây thanh được chứ!

"Tôi đã tra rồi, người bị tổn thương dây thanh, chỗ cổ họng sẽ có sẹo."

Tim tôi đập nhanh đến mức như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Bình luận bùng nổ:

[Ha ha ha ha nam chính đỉnh quá!]

[Nữ phụ sắp lộ rồi! Cô ta vốn không có sẹo!]

[Mau cho tôi xem nữ phụ giải thích thế nào!]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!