Mẹ ta che mặt khóc lóc, cầu xin những vị phu nhân kia: "Việc này liên quan đến thanh danh của Chiếu Tuế, xin các vị phu nhân giữ kín trong bụng, tuyệt đối đừng truyền ra ngoài."
Các vị phu nhân liên tục đồng ý, nhưng người vừa đi khỏi, chuyện đã ồn ào huyên náo khắp nơi.
Bọn họ thêm mắm dặm muối kể ra ngoài, nói ta tội ác tày trời, còn nói mẹ ta lòng dạ thiện lương, đến nước này vẫn muốn che giấu cho ta.
Quả nhiên, chỉ cần mẹ ruột diễn một màn khổ nhục kế, ở cái thời đại coi trọng hiếu đạo này, là có thể cho ta một đòn trí mạng.
Người trước kia khen ta có tài tình, bây giờ nói ta tài không xứng đức.
Người trước kia khen ta xinh đẹp, bây giờ mắng ta đẹp mà lòng dạ xấu xa.
Ai ai cũng tới phỉ nhổ ta, cứ như người bị ta đầu độc là bọn họ vậy.
Chỉ có Yến Lẫm tới tìm ta, nói rằng hắn tin ta.
Hắn hỏi ta: "Ngụy cô nương, chuyện này nàng có thể tự xử lý ổn thỏa không?"
"Nếu không thể, thì giao cho ta."
Không phải tự cho là đúng mà ôm lấy việc giúp ta, mà là hỏi trước xem ta có thể tự mình giải quyết hay không.
Ta cảm tạ hắn: "Vậy xin Nhiếp chính vương tạm thời binh bất động."
"Viện binh của ta sắp đến rồi."
Sau tiệc hoa sen, ta đã viết thư cho cha, cầu ông làm xong sai sự thì mau chóng về kinh.
Bây giờ, cha ta sắp về bắt gian rồi.
Cha ta lặng lẽ trở về.
"Chiếu Tuế, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Con nhất quyết bắt cha phải giấu mẹ để tới tìm con."
"Lời đồn ta đều đã nghe rồi."
"Khoảng thời gian ta rời kinh, biểu tỷ con bị đưa vào đạo quán, biểu ca thành phế nhân, bây giờ con lại mang tiếng giết mẹ."
"Mau nói cho cha nghe, rốt cuộc là chuyện gì?"
Lẻ loi đơn độc đi một mình lâu như vậy, ta giống như một lữ khách ôm khúc gỗ trôi dạt, cuối cùng cũng gặp được thuyền.
Ta kéo lấy cha ta, nước mắt rơi lộp bộp: "Cha, con không có giết mẹ."
"Cha biết, Chiếu Tuế nhà ta là cô nương tốt, sẽ không làm chuyện như vậy."
"Nhưng mà," ta dùng mu bàn tay lau nước mắt, nức nở nói, "mẹ muốn hại con."
Trong khoảng thời gian cha ta rời kinh, mẹ và cữu cữu qua lại ngày càng thường xuyên.
Đặc biệt là sau khi ta xảy ra chuyện.
Cữu cữu thường xuyên chạy tới Quốc công phủ, đều là tới vào ban đêm, sáng sớm hôm sau mới xách quần từ cửa nhỏ rời đi.
Ta dẫn cha, rón rén đi tới viện của mẹ.
Có những chuyện không thể chỉ nói bằng miệng, chỉ có thể tận mắt trải qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!