Chương 6: (Vô Đề)

"Gần đây trong kinh đang tuyển chọn nữ quan, sau khi từ hôn, vừa hay ta có thể đăng ký thử một phen."

"Nghe nói Nhiếp chính vương đích thân làm chủ khảo, chỉ mong ngài đừng vì chuyện tối nay mà gây khó dễ cho ta trong kỳ thi."

Cuối cùng hắn cũng lên tiếng: "Không phải trùng hợp."

Ta ngẩn ra, lúc này mới phản ứng lại hắn đang trả lời câu đầu tiên của ta.

"Ở tiệc hoa sen, ta cảm thấy mẫu thân của nàng có chút khác thường, nên đã sai người theo dõi bà ấy."

"Ta thấy gần đây bà ấy qua lại rất mật thiết với Triệu gia, nửa đêm còn lén cho con trai Triệu gia vào Quốc công phủ."

"Ta sợ bọn họ sẽ gây bất lợi cho nàng, nên mới tự ý đến đây."

"Còn nữa," hắn đặt một chiếc hộp gỗ đàn hương vào lòng bàn tay ta, "mừng sinh thần, đây là quà."

Trong hộp là một sợi dây chuyền đính đầy đá lục bảo.

Ta kinh ngạc nhìn hắn, hắn lại chỉ cười cười: "Đêm đã khuya, ta không tiện quấy rầy ở đây."

"Nàng đã không sao, vậy ta đi trước."

Hắn còn chỉ vào Triệu Kiều Mân đang nằm trên đất: "Hay là ta tiện tay mang hắn đi luôn cho nàng, đỡ nàng phải tốn sức."

Nếu Triệu Kiều Mân xảy ra chuyện ở ngoài phủ, vậy Quốc công phủ có thể hoàn toàn đứng ngoài chuyện này.

Ta lập tức ném hắn cho Nhiếp chính vương: "Đa tạ điện hạ."

Yến Lẫm đi được hai bước, lại quay đầu nhìn ta: "Ngụy cô nương, nữ tử không nhất thiết phải dịu dàng, nam tử cũng không nhất thiết phải dũng mãnh."

"Giống như nàng thế này, ta rất thích."

Mãi đến khi bóng dáng hắn hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt ta, ta vẫn còn suy nghĩ về câu cuối cùng của hắn.

Tiếng gọi của mẹ ta phá tan đêm khuya vốn hiếm hoi yên tĩnh.

"Chiếu Tuế, con ngủ rồi sao?"

"Mẹ nằm mơ thấy ác mộng, trong mộng con bị người ta bắt nạt."

"Mẹ giữa đêm tỉnh dậy, trong lòng hoảng loạn lắm."

"Mau để mẹ nhìn con một cái."

Không chờ ta trả lời, bà trực tiếp dẫn theo một đám nha hoàn ma ma đẩy cửa vào, lại đi thẳng tới bên giường ta, vén màn lên.

Sau đó phát ra một tiếng "a".

"Ngụy Chiếu Tuế, ngươi đang làm cái gì vậy?!"

Ta xoa đôi mắt ngái ngủ nhìn bà.

"Mẹ, có chuyện gì thế?"

Bà chỉ vào một chỗ nhô lên trong chăn ta: "Một cô nương như ngươi, vậy mà dám giấu đàn ông trên giường."

"Ngươi có biết xấu hổ không?"

Chỉ thấy bà hung hăng giật tung chăn lên: "Ta muốn xem xem, ngươi giấu ai ở đây..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!