Chương 4: (Vô Đề)

Biểu tỷ sững sờ, môi run run, nhất thời không nói nên lời.

Kẻ đẩy nàng ta xuống nước là do mẹ ta sai đi, có liên quan gì đến ta đâu.

"Giải thích xong rồi, giờ đến lượt ta hỏi biểu tỷ."

Ta cúi người xuống, giọng không lớn, nhưng đủ để tất cả mọi người ở đó đều nghe thấy:

"Biểu tỷ nghe nói Nhiếp chính vương có thể sẽ tới thủy tạ, vậy vì sao lại vội vàng mong ngóng chạy qua đó?"

"Tỷ đang thèm muốn vị hôn phu của biểu muội mình sao?"

Biểu tỷ nghẹn thở.

Loại chuyện này có thể mục nát trong lòng, có thể âm thầm hành động, nhưng tuyệt đối không thể bày ra trước mặt mọi người.

Nàng ta chỉ có thể cầu cứu nhìn về phía mẹ ta.

Mẹ ta muốn mở miệng, nhưng ta còn nhanh hơn bà.

Ta nghẹn ngào hỏi bà: "Mẹ, vì sao người lại nghe một phía tin một phía, một mực thiên vị biểu tỷ?"

"Rõ ràng con mới là con gái của người, còn tỷ ấy chỉ là cháu gái ngoại của người thôi mà."

"Mẹ chỉ là..." Mẹ ta muốn giải thích, nhưng phát hiện bà chẳng có gì để nói.

Dù sao, bà cũng không thể nói cho mọi người biết rằng biểu tỷ thật ra là do bà sinh ra được.

Chỉ trong mấy câu ngắn ngủi, chiều gió đã đổi.

Đối tượng bị mọi người bàn tán biến thành mẹ ta và biểu tỷ.

"Sao lại có người mẹ như thế, xem cháu gái ngoại còn nặng hơn cả con gái ruột?"

"Ta thấy ấy à, Triệu Niểu Niểu mới là con gái ruột của Quốc công phu nhân thì đúng hơn."

Mọi người xem đủ náo nhiệt rồi, hớn hở về nhà.

Chỉ có mẹ ta và biểu tỷ, sắc mặt trắng bệch, dáng vẻ tiều tụy xám xịt.

Sau chuyện này, biểu tỷ hoàn toàn hết duyên với vị trí Nhiếp chính vương phi.

Người đích thân tới đưa nàng ta đi là cữu cữu.

Lúc cữu cữu đến thì tức giận đùng đùng, đóng cửa nói chuyện với mẹ ta suốt nửa ngày.

Ta không biết cụ thể bọn họ đã nói gì, chỉ nghe được tám chữ "thành sự bất túc, bại sự hữu dư".

Chẳng bao lâu sau, mẹ ta đỏ hoe mắt bước ra, vệt nước mắt trên mặt còn chưa khô.

Mẹ và cha ta thành thân bao nhiêu năm, cha ta vẫn luôn yêu thương bà hết mực, không nạp thiếp, không nuôi ngoại thất, ngay cả một câu nặng lời cũng không nỡ nói với bà.

Nhưng ở hậu viện của cữu cữu lại nuôi cả đống nữ nhân, còn thường xuyên quát mắng bà.

Ta không hiểu, vì sao mẹ lại có thể một lòng một dạ với cữu cữu đến thế.

Đáng tiếc lúc này cha vẫn chưa từ Giang Nam trở về, còn chuyện nhơ nhuốc giữa bà và cữu cữu, một cô nương chưa xuất giá như ta không tiện trực tiếp vạch trần.

Giống như kiếp trước của ta, biểu tỷ ngay ngày hôm sau đã bị đưa vào đạo quán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!