Đúng như Triệu Tuệ Lam nghĩ, Mặc lão thái quân vốn thân phận là đích nữ của Cửu Sứ chính nhị phẩm nhưng mẫu thân bà không được sủng liên quan đến bà cũng không được phụ thân để ý, nhị phòng là thiếp thất nhiều lần khiêu khích đại phòng bên bà khiến mẫu thân bà u uất sinh bệnh không bao lâu thì mất may mắn Mặc lão thái quân còn một vị ca ca võ nghệ tinh thâm được hoàng đế trọng dụng, phụ thân mới không dám nâng thị thiếp kia lên phù chính vì phụ thân bất công nên Mặc lão thái quân đối với đích thứ luôn phân biệt rõ ràng, Triệu Hồng Nhã này nói một phen chính là trạc trúng điểm địa lôi kết cục nhât định bi thảm.
"Thật vớ vẩn, Triệu nhị tiểu thư nên cùng gia mẫu học thêm về lễ tiết" Mặc lão thái quân lạnh nhạt nhìn qua Triệu Hồng Nhã mặt mày đã trở nên trắng bệch hừ lạnh mấy tiếng.
"Lam nhi con đưa nhị tỷ về bên người của Từ di nương đi"
Triệu Tuệ Lam cúi đầu nhẫn cười, đến khi nghe tiếng của Hầu lão thái quân mới điều chỉnh tốt biểu tình trở lại nhu thuận như bình thường.
"Dạ, nãi nãi"
Triệu Tuệ Lam đứng lên mỉm cười nhìn về Triệu Hồng Nhã nhỏ giọng nói: "Nhị tỷ chúng ta nên đi thôi". Triệu Tuệ Lam quả thật muốn cười lớn khi nhìn vẻ chật vật lúc này của Triệu Hồng Nhã, càng nghĩ đến kiếp trước bản thân bị nàng ta lấy làm bàn đạp chân thì càng tự mắng mình ngu không ai bằng, luận thân phận, gia thế, người nhà Triệu Hồng Nhã so với nàng quả thật chính là cọng cỏ dại ven đường nếu không phải nàng u mê không tỉnh thì kiếp trước đã không có đau khổ van cầu tình yêu như thế.
Triệu Hồng Nhã bị đủ loại ánh mắt nhìn đến chỉ cảm thấy xấu hổ như muốn phỏng mặt, ánh mắt nhìn về phía Triệu Tuệ Lam cũng khó mà giữ vững được thần thái dịu dàng mà nàng sắm vai nổi lên vài phần cay độc, đột nhiên bàn tay bị người nắm một chút Triệu Hồng Nhã hoảng hốt nhìn xuống gặp Vệ Tố Huyền nhìn nàng cười nhẹ đứng lên.
"Lam nhi cứ đế cô cô đưa nàng đi cho, ta thấy con sắc mặt không được tốt lắm, khéo lại sinh bệnh cứ ngồi đây nghĩ để cô cô đi"
Triệu Tuệ Lam nhìn người dì của mình chỉ nói một câu đã làm mọi hướng nhìn chuyển về phía nàng lập tức quên việc Triệu Hồng Nhã không biết thân phận thì hơi híp mắt, xem ra vì cô cô này của nàng cũng không phải hạng người hiền lành.
"Làm phiền cô cô" Triệu Tuệ Lam kéo nhẹ vạt áo bình thản ngồi xuống, nàng không biết vị cô cô này muốn gì nhưng không ngại nàng đứng ngoài vây xem, thời đại này là thời đại coi trọng gia thế nhất một vị góa phụ cùng một thứ nữ nàng cũng không tin có thể phiên ra được chuyện gì, thân phận của nàng chính là vũ khí lớn nhất.
Bữa tiệc mừng thọ kéo dài hơn bốn canh giờ thì kết thúc, Mặc Quân Hàn có vào tiệc chào hỏi nhưng cũng không ở lại lâu thì đi, hiện tại tuy Mặc Quân Hàn chưa tham gia thi cử nhưng bản thân hắn chính là thủ lĩnh ám vệ của Thái Tử, chỉ là điều này ích có người biết đến.
Trong một gian phòng âm u tối tăm bày đủ loại hình cụ khiến người hoảng sợ, trên giá treo một nam nhân trên mình tràn đầy vết thương chằng chịt nhìn qua chỉ còn thoi thóp.
"Còn không chịu khai" Tại góc khuất trong căn phòng một nam nhân khí chất lạnh lùng phụ trợ một thân hắc y càng khiến hắn trở nên băng lãnh.
"Bẩm đại nhân, người này rất có thể là tử sĩ nên muốn hắn cung khai quả thật rất khó" Một nam nhân lưng gù quỳ dưới chân nam tử hắc y cung kính bẩm báo.
Ngay sau khi hắn nói xong thì bị một ánh mắt lướt qua khiên đầu óc nhức buốt, vị chủ tử này của hắn khí thế càng ngày càng lớn.
"Phải không, đem những tên đồng bạn cùng ám sát với hắn mang đến" Mặc Quân Hàn bình tĩnh nói, lại thong dong đứng lên đi về phía phạm nhân đang bị treo tại giá hành hình.
"Đại nhân người đã mang đến" Một binh lính áp giải hơn mười tù phạm đi vào.
"Ngươi có biết Thận Hình Ty có rất nhiều phương pháp tra tấn người hay không"
Giọng nói lạnh nhạt kia khiến tên thích khách hơi mở mắt, nam tử mặc hắc bào đang đứng trước mặt hắn hai tay chắp sau lưng, khóe môi câu lên nụ cười nhẹ, gương mặt vốn lạnh lùng vì nụ cười nhẹ này khiến cho trở nên nhu hòa hơn nhưng lời nói ra lại khiến người không rét mà run.
"Ta cảm thấy ngươi chắc chắn sẽ vô cùng hứng thú với những hình phạt kia, chẳng hạn như hình phạt chải tóc, chúng ta sẽ dùng nước sôi đổ lên đầu người, khiến cho da đầu trở nên mềm mại hơn bao giờ hết, sau đó là dùng một cây lược sắt để chải từng lược từng lược lên mái tóc dài kia"
Mặc Quân Hàn vừa nói vừa tiếp nhận một cây lược bằng sắt sáng bóng, răng của lược được mài nhọn hoắc phát ra từng đợt phản sáng dưới ánh đèn, hắn phất tay bảo một binh lính kéo một tên thích khách ra hành hình rồi từ trong tay áo lấy ra một tấm khăn lụa lao tay, hắn có tật khiếp phích nếu không phải là tên phạm nhân này cứng đầu bọn thuộc hạ tra tấn thế nào cũng không cung khai thì hắn cũng không muốn đến nơi vừa bẩn vừa loạn thế này.
"Người đâu giữ cho mắt tên này phải luôn mở to ta muốn hắn được nhìn thấy toàn bộ quá trình hành hình"
Mặc Quân Hàn vừa dứt lời thì có hai nam tử mặc hắc y che mặt đi đến, một người cầm trụ đầu phạm nhân người khác thì dùng hai cây xiên sắt chống mắt hắn để phạm nhân không cách nào nhắm được buộc phai mở trừng trừng nhìn khung cảnh hành hình tàn khốc kia.
Binh lính đem một tên tù phạm trong mười tên vừa dẫn ra ép hắn quỳ xuống, một người cầm thao đồng chưa đầy nước đã được nấu sôi đổ từ từ lên da đầu của tên tù phạm kia, liên tiếp đổ chừng ba bốn thao nước sôi thì mới dừng lại sau đó lấy cây lược sắt vừa rồi từng lược từng lược chảy xuống đầu tù phạm, do da thịt đã bị nung đến mềm nên khi lược kia chảy xuống da đầu không chỉ mang theo tóc rụng còn dính theo vài mảnh thịt vụn.
"A___________, giết ta giết ta đi"
Tiếng gào thét vang vọng trong phòng cùng khung cảnh máu me trước mặt khiến người bình thường điều cảm thấy buồn nôn nhưng lại không khiến những người đứng tại đây có chút thay đổi sắc mặt nào.
Khi đầu tên tù phạm đã bị chảy đến thấy xương sọ binh lính mới dừng lại, tiếp đó theo lệnh của Mặc Quân Hàn một tên khác lại bị dẫn ra, lần này không hề dùng nước sôi đổ mà hắn ra lệnh cho binh lính dùng lửa thổi lên hai chân của tù phạm khiến da thịt bị nướng đến chín đỏ mới dùng vải chà xát lên hai chân của tù phạm mỗi lần chà miếng vải lại lấy đi một phần da thịt.
"Không, ta... ta... khai... ta khai, các ngươi thả ta ra" Tên thủ lĩnh của bọn sát thủ rốt cuộc khi binh lính dẫn đến người thứ tư thì chịu không nổi mà run rẩy, tuy hình phạt không thực thi trên người hắn nhưng thị giác kích thích khiến cho cơn đau bị phóng đại lên nhiều lần cũng đủ bức điên một người.
"Lây khẩu cung" Mặc Quân Hàn nhíu mày bước nhanh ra cửa, hắn thật không thể ở tại nơi đây lâu thêm nữa.
"Ngươi hôm nay hình như không được vui" Phó thủ lĩnh ám vệ Lã Bình cười cười nhìn người nào đó bình thường mặt đã lạnh tanh giờ lại càng thêm đông cứng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!