Ngay sau đó, Hoắc Chiêu ôm chân quỳ xuống đất, ánh mắt không dám tin nhìn ta.
Ta xoay người, xách Tiểu Hắc lên bỏ chạy.
"Tiểu Hắc, làm tốt lắm!"
Ta quả thực đã nhớ lại… nhưng không nhiều.
Sau khi bị đ.á.n. h ngất rồi tỉnh lại, trong đầu bỗng ùa về vô số hình ảnh.
Ta nhớ ra… ta từng lột gần hết y phục của Hoắc Chiêu.
Đè hắn xuống giường… còn vỗ từng cái vào m.ô.n. g hắn.
Mà ánh mắt Hoắc Chiêu khi ấy đỏ lên vì phẫn nộ, hận không thể xé ta thành trăm mảnh…
Quỷ mới dám thừa nhận quen hắn!
Chẳng lẽ hắn muốn cưới ta về để ngày ngày hành hạ, báo thù chuyện năm xưa bị đ.á.n. h m.ô.n.g?
Trời đất ơi!
Không phải ta bị bắt vào ổ sơn tặc sao?
Vì sao lại đi đ.á.n. h m.ô.n. g Hoắc Chiêu?
Chẳng lẽ trước kia hắn là sơn tặc?
Chẳng lẽ… thanh bạch của ta là do hắn hủy?
Trong đầu dường như có thứ gì đó muốn trào ra, nhưng lại lập tức rụt về.
Thôi bỏ đi.
Hiện giờ… còn có chuyện quan trọng hơn cần làm.
19
"Thanh Dao."
Thẩm Thanh Dao đang dự yến tiệc do Thế t. ử Bắc Lăng Vương tổ chức, cùng mọi người uống trà làm thơ.
Dung mạo đẹp đến mức không thể diễn tả.
Nghe nói từ lâu Thế t. ử đã đem lòng ái mộ nàng, chỉ tiếc Vương gia không đồng ý.
Khi nhìn thấy ta, toàn thân nàng khẽ cứng lại.
"Tỷ tỷ… không phải tỷ đang ở phủ tướng quân sao, sao lại đến đây?"
Ta lấy ra xiên kẹo hồ lô vẫn luôn giữ trong lòng:
"Thấy muội thích ăn kẹo hồ lô, sáng sớm đã chạy đi mua cho muội."
Thẩm Thanh Dao dần thả lỏng, mỉm cười:
"Tỷ tỷ thật có lòng."
Xung quanh vang lên những ánh nhìn lạnh lẽo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!