Tên kia trợn trắng mắt:
"Quả nhiên là đồ ngốc."
"Gần đây trong kinh đồn ầm lên rồi — Hoắc Chiêu yêu con ngốc của phủ Vân Dương Hầu đến sống c.h.ế. t không rời. Hoàng thượng ban đất phong hắn không cần, ban vàng bạc châu báu cũng không nhận, thậm chí chức phò mã cũng thẳng thừng từ chối. Hoàng thượng giận đến mức muốn c.h.é. m hắn ngay tại triều, vậy mà cái đầu gỗ đó vẫn chỉ một lòng muốn cưới ngươi."
"Hừ, ngươi nói xem, ta không tìm hắn thì tìm ai? Tìm cái đám cha mẹ bỏ mặc ngươi kia sao? Ngươi tưởng ta cũng ngốc à?"
15
Cái gì?!
Người hắn nói… là Hoắc Chiêu mà ta quen sao?
Chẳng lẽ Hoắc Chiêu có hai bộ mặt — trước mặt người đời thì yêu ta như mạng, sau lưng lại coi ta như giày rách?
"Đại ca bắt cóc… nếu Hoắc Chiêu không đến, có phải ta c.h.ế. t chắc rồi không?"
Tên bắt cóc hừ lạnh:
"Hừ!"
Ta muốn khóc mà không ra nước mắt:
"Hay là thương lượng chút đi… thật ra ta có thể tự chuộc mình, ta có khá nhiều bạc."
Tuy Hoắc Chiêu không thèm để ý ta, nhưng ăn mặc dùng gì cũng không thiếu, thậm chí còn dư dả.
May mà ta đã mang theo, còn chôn ở nơi an toàn.
"Hừm, ngươi nghĩ ta là loại người th* t*c chỉ biết nhìn tiền sao?"
Chẳng phải vậy à?
"Vậy ngươi gọi Hoắc Chiêu đến không phải để chuộc ta sao?"
"Đương nhiên không… phi! Ta nói với ngươi mấy cái này làm gì! Mau câm miệng lại!"
Ta bị bỏ mặc ở đây, không biết đã bao lâu.
Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, ta ngửi thấy một mùi hương.
Mùi hương này… thật quen thuộc.
Ta hít sâu mấy cái, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác muốn về nhà…
Ngay lúc đó, bên ngoài truyền đến một trận động tĩnh.
Tiếng bước chân dồn dập, kèm theo một tiếng kêu kinh hãi, rồi tiếng vật gì đó rơi xuống đất.
Sau đó là một giọng nói trầm thấp quen thuộc, lạnh như băng:
"Người đâu?"
Hoắc Chiêu đến rồi.
16
Cửa bị đạp tung.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!