12
Ta đỏ mặt, bị một đám lang trung vây kín.
Còn Hoắc Chiêu thì cúi đầu day trán, sắc mặt đen kịt.
"Ai trong các ngươi chữa được bệnh cũ của phu nhân, bản tướng quân thưởng thêm một nghìn lượng."
Ánh mắt đám lang trung sáng rực, còn ta… như cá nằm trên thớt.
Ta: "……"
Ta kéo tay áo hắn:
"Ta không cần chữa đâu, bệnh cũ này cũng không ảnh hưởng gì… một nghìn lượng đó cho ta được không?"
Đám lang trung suýt hộc m.á.u, ai nấy như muốn khóc.
Hoắc Chiêu cúi mắt:
"Đợi nàng khỏi bệnh, cả phủ tướng quân đều là của nàng."
Hắn nửa quỳ xuống, chỉnh lại mái tóc rối của ta:
"Bao gồm cả ta."
Tim ta khẽ rung lên.
Tên này… sao lại mê hoặc hơn cả hồ ly tinh trong thoại bản vậy?
Chẳng trách muội muội lại thích hắn đến thế.
Đám lang trung khám cho ta hồi lâu, rồi gọi Hoắc Chiêu ra ngoài, sắc mặt nặng nề.
Khi hắn quay lại, đáy mắt sâu thẳm, không nhìn ra cảm xúc.
Hắn bước đến trước mặt ta, nửa quỳ xuống.
Nắm lấy tay ta:
"Có phải nàng thường xuyên uống t.h.u.ố.c? Là ai sắc cho nàng?"
Tim ta khẽ giật, cảnh giác nhìn hắn:
"…Hạ nhân sắc."
Hắn nhìn ta chăm chú:
"Nàng có biết không? Thuốc nàng uống hằng ngày đều là d.ư.ợ. c liệu thượng hạng, cực kỳ hiếm."
Ta thở phào:
"Thật sao? Vậy chắc t.h.u.ố. c không có vấn đề, ta đã uống lâu như vậy rồi."
Nhưng trong mắt hắn… lại lóe lên một tia lạnh lẽo sắc bén.
"Nhưng kết hợp với hương trên người nàng… thứ t.h.u.ố. c đó chính là độc."
13
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!