"Tiểu Hắc! Tiểu Hắc!"
Nó mềm nhũn như bùn, ta ôm lấy nó, lao ra ngoài.
Chuyện gì thế này? Lẽ nào mèo không thể uống t.h.u.ố. c của người?
Tiểu Hắc, ngươi tuyệt đối không được xảy ra chuyện!
Từ khi ta trở về Hầu phủ, nó là người bạn duy nhất cùng ta sống lay lắt nơi hậu viện.
Ta ôm Tiểu Hắc chạy khắp nơi tìm đại phu. Đêm khuya canh ba, khó khăn lắm mới tìm được một y quán còn mở cửa.
"Đại phu! Xin cứu mèo của ta!"
Lang trung nhìn con mèo, rồi nhìn ta, lắc đầu bất lực:
"Cô nương, ta trị người, không trị súc sinh."
"Vậy ngài xem giúp nó bị làm sao? Ta trả gấp đôi tiền khám!"
Lang trung vẫn lắc đầu:
"Cô nương, hãy đi tìm người khác đi, đừng lãng phí thời gian ở chỗ ta, ta thật sự không chữa được mèo."
07
Ta ôm Tiểu Hắc đang hôn mê, lần lượt tìm hết vị lang trung này đến vị lang trung khác.
Nhưng không một ai chịu cứu nó.
Trong cơn mơ hồ, trời đã sáng choang.
Từ xa vọng lại tiếng kèn trống rộn ràng.
Ta ngẩng đầu nhìn, trên phố có một đoàn đón dâu đang đi qua.
Kiệu hoa tám người khiêng, lụa đỏ bay phấp phới, tiếng chiêng trống vang dội không dứt.
Hướng ấy… chính là từ Hầu phủ.
Là đoàn người đến nghênh thân.
Muội muội… đã thay ta gả cho vị Hoắc tướng quân kia.
Ta cúi đầu nhìn Tiểu Hắc trong lòng, hơi thở nó yếu ớt, lần đầu tiên trong đời ta cảm thấy bất lực đến vậy.
Vốn dĩ ta nên uống t.h.u.ố.c, nằm yên trong phủ, nhưng giờ lại tự tiện chạy ra ngoài… liệu có bị phát hiện, liên lụy đến người trong nhà không?
Nhưng nếu quay về lúc này… phụ mẫu chắc chắn sẽ không quản sống c.h.ế. t của Tiểu Hắc.
Không được.
Tiểu Hắc đang nguy kịch, ta phải cứu nó trước.
Khó khăn lắm mới tìm được một vị lang trung giang hồ chịu xem cho nó.
Nhưng ông ta cũng chỉ có thể trị ngọn không trị gốc, kéo dài tính mạng thêm vài ngày.
Còn sau đó thế nào… chỉ có thể xem tạo hóa của Tiểu Hắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!