Chương 10: (Vô Đề)

Hắn c.ắ. n m*t môi ta, như trút hết bực bội:

"Nếu phu nhân không nhớ ra… vậy thì đừng xuống giường nữa."

Những nụ hôn dày đặc rơi xuống cổ, xương quai xanh… rồi dần đi xuống.

"Hoắc Chiêu, ngươi!"

"Ngươi thế này là sao, ức h.i.ế. p người đầu óc không tỉnh táo thì có gì là anh hùng?"

"Ta không làm anh hùng, ta chỉ làm kẻ dưới váy phu nhân."

"Hoắc Chiêu… cầu xin ngươi… chân ta mỏi rồi…"

"Gọi phu quân."

"Phu quân… xin tha."

"Đừng mơ."

Không có kiểu chơi xấu như vậy!

26

Đêm đó, ta thực sự mơ một giấc mộng.

Mơ thấy ngày rời khỏi núi Kỳ Lân, ta đem cầm hết trang sức trên người.

Dẫn Tiểu Hắc vào t. ửu lâu, uống suốt một đêm.

Mơ thấy sau khi tắm xong trong khách đ**m… Tiểu Hắc bỗng biến thành "Tiểu Bạch".

Hắn như biến thành người khác, ta đột nhiên muốn xem thử…

Có phải chỗ nào cũng trắng như vậy không.

Hắn không cho ta xem — thật đáng đ.á.n.h!

Ta lột quần hắn xuống, bốp bốp đ.á.n. h mấy cái vào m.ô.n.g.

Hắn lập tức ngoan ngoãn, chỉ là bị ta đ.á.n. h đến mức mắt đỏ hoe.

Hắn c.ắ. n môi, như đang cố nhịn điều gì:

"Thanh Ly… đừng như vậy… ta chịu không nổi…"

Ta ợ một cái:

"Chịu không nổi cũng phải chịu! Ai bảo ngươi trắng như vậy, giống hồ ly tinh trong thoại bản."

Ta lật hắn lại, lập tức sững sờ.

Quả thực đẹp đến mức có thể ăn được.

Đầu óc ta lúc đó đã say mơ màng, chỉ biết thân thể tự nhào tới.

Tiểu Hắc khẽ rên, c.ắ. n mạnh lên xương quai xanh ta…

Cứ thế mê man cho đến hôm sau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!