GIỚI THIỆU:
Ta là đích nữ của phủ Hầu gia sống uất ức nhất kinh thành.
Người người đều nói, hai vị tiểu thư của Vân Dương Hầu phủ, một người như vầng trăng sáng trên trời, kẻ còn lại chẳng khác nào bùn nhơ dưới đất.
Từ nhỏ đã bị bỏ mặc trong phủ, tự sinh tự diệt, ta sớm đã chuẩn bị tâm thế cô độc cả đời.
Không ngờ, một đạo thánh chỉ ban xuống, ta bị chỉ hôn cho Đại tướng quân Hoắc Chiêu, người đang quyền thế hiển hách nhất bấy giờ.
Phụ mẫu ta liền một không làm, hai không nghỉ, quyết định hạ d.ư.ợ. c mê ta, để muội muội dung mạo tương tự thay ta bước lên kiệu hoa xuất giá.
Đêm động phòng, đại môn Hầu phủ bị người phá tan.
Người ấy tay cầm trường đao, giọng nói lạnh thấu xương:
"Người ta muốn cưới… dường như không phải vị này thì phải…"
01
Trong yến tiệc mùa xuân, muội muội Thẩm Thanh Dao dẫn ta len qua đám công t. ử tiểu thư.
Những lời xì xào lập tức dâng lên như sóng.
"Đó chính là trưởng nữ phủ Vân Dương Hầu sao? Vết sẹo trên mặt kia… thật đáng sợ."
"Suỵt, nói nhỏ thôi. Nghe nói sáu năm trước bị sơn tặc bắt đi, ở trong sào huyệt bọn chúng suốt ba tháng."
"Ba tháng? Vậy phải bẩn thỉu đến mức nào?"
"Ai mà biết, chỉ nghe nói sau khi trở về thì đầu óc hỏng rồi, vừa si vừa ngốc."
"Haiz, trưởng tỷ như thế còn dẫn ra ngoài làm gì, chẳng phải mất mặt sao?"
Muội muội dường như chẳng nghe thấy gì, cầm lấy món bánh ta thích nhất, đưa cho ta:
"Tỷ tỷ, món tỷ thích đây."
Nàng vận áo nhu quần màu nguyệt bạch, cài trâm ngọc lan trắng, cả người như được phủ một tầng ánh sáng.
Ta mỉm cười nhận lấy bánh, xung quanh lại bắt đầu xôn xao.
"Thẩm Thanh Dao thật có tấm lòng Bồ Tát, gặp phải người tỷ tỷ như vậy mà vẫn tận tâm chăm sóc."
"Đúng thế, nàng không biết là vầng trăng trong lòng bao nhiêu vương công quý tộc. Nếu không vì có trưởng tỷ này, e rằng đã sớm gả vào danh môn rồi."
Thẩm Thanh Dao khẽ cười, bước vào giữa đám người:
"Nghe nói hôm nay lấy hoa xuân làm đề, có thể cho ta thử một phen không?"
"Chúng ta chờ cô đó! Đệ nhất tài nữ kinh thành, mau cho chúng ta mở rộng tầm mắt!"
Thẩm Thanh Dao được mọi người vây quanh, ngồi xuống trước án, cầm b. út chấm mực, thoáng suy nghĩ rồi hạ b. út thành thơ.
Xung quanh lập tức vang lên vô số lời tán thưởng, ngưỡng mộ.
Không lâu sau, vài tiếng hét ch. ói tai bỗng vang lên.
"Á! Con mèo hoang ở đâu ra vậy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!