Chuyển ngữ: Cực Phẩm
MC trợn mắt ước chừng năm giây, cứ nghĩ rằng Trương tổng sẽ nói rằng, "Đây là thái độ cần có khi làm việc" hoặc là "Tổng tài hay nhân viên cũng như nhau thôi", đại loại là mấy câu dốc lòng cố gắng thì thành công sẽ đến, nhưng trăm triệu lần không nghĩ đến sẽ nói ra câu như vậy.
Dưới khán đài bùng lên một trận cười lớn. [Ngân Hà Vinh Quang] lấy bối cảnh vào thời đại tinh tế tương lai ngân hà đế quốc. Đế quốc là đội của người chơi, mà thế lực đối địch là thế lực dị tinh liên bang. Người chơi sắm vai nhân vật dựa vào việc thăng cấp cơ giáp để tích luỹ thành tích chiến đấu thì có thể dành được các quân hàm khác nhau.
"Trương tổng thật là hài hước." MC kịp phản ứng lại, "Vì đại nghiệp đế quốc mà sớm ngày hoàn thành, cho nên tăng ca mất ăn mất ngủ."
Nguyên soái đế quốc kiêu ngạo không giải thích gì thêm, chỉ là mang vẻ mặt hiên ngang lẫm liệt nhìn camera.
Sự kiện này được quyết định là sẽ live stream chiếu trên mấy đài cùng lúc. Nửa phần diễn thuyết nhàm chán trước không hấp dẫn được bao nhiêu người xem, nhưng nửa phần sau là hội đàm của mấy đại lão nên thu hút được không ít người vào xem. Câu "Vì đế quốc" mới nói ra thì khán giả đột nhiên bùng nổ.
[Ha ha ha ha, sao ba ba Thần Phi của tui ngày nào cũng có câu nói vàng thế này!]
[Cảm giác trung nhị không sai đi đâu được.]
[Ba ba Thần Phi của tui nói gì cũng đúng hết!]
[Sao đột nhiên tui lại cảm thấy ba ba Thần Phi có một loại cảm giác moe quỷ dị là thế nào?]
Thế giới của người có tiền chính là không nói đạo lý thế đó. Anh có tiền, anh nói cái vẹo gì cũng đúng hết.
Ở dưới khán đài, Tiêu Tê yên lặng đỡ trán, thật đúng là không dám nhìn thẳng.
MC nghĩ vị tổng tài này thật thú vị, lại hỏi thêm một câu, "Nghe nói tài khoản game của anh là "Nguyên Soái Đế Quốc", vậy thì có tài khoản tên "Nguyên Soái Phu Nhân" không?"
Trương Thần Phi nhìn về phía tiểu kiều thê ngồi hàng đầu tiên đối diện hắn, lộ ra một nụ cười hết sức ôn nhu, "Chuyện đó là đương nhiên, tôi đã sớm không còn là người độc thân nữa, chuyện này toàn quốc ai cũng biết."
[Oa, nói ai vậy?]
[Vậy mà còn hỏi, nhất định là nói đến Tiêu tổng của chúng ta!]
[Moẹ nó, chẳng lẽ Tiêu tổng ngồi phía dưới?]
Người xem điên cuồng đánh bàn phím, quỳ cầu người quay phim mau lia camera đến dưới khán đài, để cho mọi người có thể thấy khuôn mặt thực sự của Tiêu tổng. Nhưng mà người quay phim đã sớm được Trương Thần Phi dặn bảo, có đánh chết hắn cũng không dám quay mặt Tiêu tổng, chỉ có thể dời đến thính phòng, quay một đôi chân dài mặc quần tây trang màu xám bạc,
Ở hội trường tổ chức sự kiện có một màn ảnh chiếu live stream, Tiêu Tê liền hơi vẫy vẫy tay chào hỏi với khán giả trước màn hình.
[Lên chút xíu nữa đi, a a a a!]
[Trời ơi, chắc đi play đi play lại cái đoạn này cả năm quá.]
[Thấy tay của Tiêu tổng không? Ô ô, thiếu gia nhà giàu ai cũng luyện đàn dương cầm từ nhỏ đúng là có thật, ngón tay thon dài như thế… Mẹ tui hỏi sao tui liếm màn hình…]
Trương Thần Phi thấy nội dung trên màn ảnh lớn, nhất thời nhíu mày, dường như màn ảnh cảm nhận được sự khó chịu của nguyên soái đế quốc, màn hình run một cái quay lại cảnh trên bục.
Tiểu minh tinh Lục Nhâm Gia ngồi ở góc nhìn Tiêu Tê, than thầm một tiếng. Kim chủ đẹp trai như vậy, đã định trước là không có duyên với hắn.
Người đại diện của Lục Nhâm Gia liên tục dẫn hắn đi một vòng, hôm nay bên người còn mang theo một thiếu niên trắng nõn tinh xảo, là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm của người đại diện — Diêu Ngạc.
Không giống với vẻ dương quang khả ái của Lục Nhâm Gia, Diêu Ngạc có chút thiên hướng nghiêng về tinh xảo nhu nhược, y như một búp bê sứ dễ vỡ.
"Có thấy được đoạn PV vừa rồi chưa, em lớn lên rất giống tộc trưởng tinh linh trong [Ngân Hà Vinh Quang], nếu lấy được vai tuyên truyền này thì cũng không tệ lắm." Người đại diện xoa tay, nhìn Trương Thần Phi trên bục như nhìn một đống Mao gia gia màu đỏ (Mao gia gia ý nói Mao Trạch Đông, người được in trên tiền giấy của Trung Quốc. Ở đây mang ý nghĩa "một đống tiền").
"Thật sao?" Diêu Ngạc chớp chớp lông mi thật dài.
"Cửa ải thông qua nhân viên để gặp tổng tài thì không có vấn đề, chỉ là anh nghe nói người phát ngôn cuối cùng của Thạch Phi thì phải do tổng tài tự mình xét duyệt."
Lục Nhâm Gia nhìn hai người nói nhỏ với nhau, móc ra một cục kẹo cao su bắt đầu nhai, thấy người đại diện thỉnh thoảng lại chỉ Trương Thần Phi đang đứng phía trên thì lộ ra nụ cười gian không có ý tốt, lặng lẽ cách hắn xa một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!