Chương 101: Phiên ngoại 01 – Gặp được người sớm một chút (1)

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Năm nay Tiêu Viêm đã được ba tuổi rưỡi, chính là số tuổi mà nên đi nhà trẻ.

Người chăm sóc cậu lúc trước đã xin nghỉ việc, thay vào đó là một dì khác không bao giờ cười. Mỗi ngày thì dì đó đưa cho cậu vài món đồ chơi xong thì cắm đầu vào vọc điện thoại, không hề nói chuyện với cậu, điều này khiến cho Tiểu Tiêu Viêm đã từng không hề muốn đi nhà trẻ nay lại đồng ý đề nghị của ba mẹ.

Khai giảng đã trôi qua hơn một tháng, lúc Tiêu Viêm vào học thì cậu học lớp bé nhất. Khi cậu theo cô giáo đi vào thì các bạn nhỏ khác đang học.

Trong phòng học có gối ngồi mềm mềm, bàn học là loại bàn hình tròn sơn màu xanh nhạt, có hơn mười bạn nhỏ đang ngồi với nhau. Khi nghe thấy tiếng động thì nhóc nào cũng nhìn sang.

"Đây là bạn học mới của chúng ta, bạn ấy tên là Tiêu Viêm."

Tiêu Viêm mặc áo sơ mi trắng, ra dáng bộ tây trang phiên bản nhí, giày da cũng be bé, thắt một cái nơ kẻ sọc tối màu, mặt lạnh đứng trước bảng đen.

Trong phòng học bỗng nhiên im lặng hẳn, có một bé gái mặc váy màu hồng nhạt giơ tay lên: "Cô ơi, bạn ấy là vương tử ạ?"

Cô giáo cười ha ha: "Sao con lại cho là bạn ấy là vương tử vậy?"

"Bạn ấy mặc đồ của vương tử mà!"

"Bạn ấy đẹp quá à!"

"Bạn ấy nhìn y chang như vương tử trong truyện cổ tích ấy!"

Mấy bé gái bắt đầu bàn luận nói.

Nhóm bé trai thì có chút không phục, mấy đứa bé cỡ này thì đứa nào cũng cho mình mới là vương tử. Trương Tiểu Phi đang gục xuống bàn ngủ khò khò bị đánh thức, cau mày dụi dụi mắt thì thấy được tiểu vương tử có một tầng ánh sáng nhu hoà bao quanh đứng trên bục.

Nhấc chân, đá đá cậu bé mập ngồi xanh: "Qua kia ngồi!"

"Tại sao?" Cậu bé mập không vui.

"Dám không nghe hả?" Trương Tiểu Phi nhìn chỗ ngồi rộng nhất trong phòng học chính là của mình, vẫy vẫy quả đấm nhỏ.

Khuất phục trước nắm đấm đó, bé mập hít hít nước mũi, uỷ uỷ khuất khuất dịch qua một bên.

Trương Tiểu Phi hài lòng, giơ tay: "Cô ơi, để cho bạn ấy ngồi đây đi, chỗ này không có ai ngồi hết!"

Vì thế, Tiêu Viêm liền ngồi bên cạnh Trương Tiểu Phi.

"Mình là Trương Tiểu Phi, đại danh là Trương Thần Phi. Bạn tên gì thế?" Cậu nhóc ngủ đến độ đỏ cả mặt tự cho là mình đẹp trai lắm, một tay chống cằm, khốc khốc hỏi.

Tiêu Viêm chưa từng tiếp xúc với bạn cùng lứa bao giờ nên có chút lo lắng, khuôn mặt đã căng nay còn căng hơn: "Tiêu Viêm."

"Đó là đại danh, mẹ mình nói đến nhà trẻ phải gọi nhũ danh." Trương Tiểu Phi nghiêm túc nói.

"Thật hả?" Tiêu Viêm chưa từng đi nhà trẻ nên không hiểu lắm, "Nhũ danh của mình là Viêm Viêm."

"Viêm Viêm, hê hê, cho bạn cái này nè." Trương Thần Phi móc một viên kẹo sữa từ trong túi, nhét vào trong tay của tiểu vương tử. Đây là vũ khí bí mật mà mẹ cậu cho để cậu làm quen bạn mới, mấy bạn nhỏ trong nhà trẻ này ai đã từng ăn kẹo sữa của cậu thì đều nguyện ý cùng chơi với cậu.

Tiêu Viêm nhìn cục kẹo trong tay, không biết có nên nhận hay không, do dự một lát, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."

Cô giáo tiếp tục dạy học, hôm nay sẽ dạy cho các bạn nhỏ viết tên mình. Mỗi bạn nhỏ được một phát cho một tấm bảng nhỏ và một cây bút lông. Hầu hết tất cả mọi bé đều học qua cách viết tên của mình ở nhà nên đứa nào cũng có thể xiêu xiêu vẹo vẹo viết tên mình ra.

Trương Thần Phi đã bắt đầu học số học với ba cho nên chuyện viết tên chỉ là trò vặt thôi, nhanh chóng viết xuống ba chữ "Trương Tiểu Phi".

Lúc Tiêu Viêm ở nhà thì xem rất nhiều phim hoạt hình nên nhận được khá nhiều mặt chữ, nhưng mà không có ai dạy cậu cầm bút cả. Nhìn thấy tên viết thật đẹp của hai bạn bên cạnh thì có chút ước ao.

"Được rồi, bạn nào viết được tên của mình thì giơ bảng lên để cho các bạn cùng xem nào." Cô giáo vỗ vỗ tay, nhìn một vòng tất cả các bảng của các bạn nhỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!