Chương 26: Cô đã buông bỏ

Đàn anh của Hạ Ngạn Hoài tốt nghiệp thạc sĩ Đại học Thịnh An, ra trường đi làm vài năm rồi quyết định rẽ hướng khởi nghiệp, công việc làm ăn khá thuận lợi. Anh ta tên là Triệu Khâm Diệu, từng có vài mối tình nhưng cũng không nhiều. Hiện tại đang trong giai đoạn khởi nghiệp, anh ta một thân một mình, không vướng bận hay bị ai ràng buộc. 

Ban đầu, Triệu Khâm Diệu hỏi câu đó cũng không chắc chắn lắm, nhưng vừa nhìn, cậu đàn em có dung mạo đẹp hơn cả Phan An của mình há miệng ra rồi lại ngậm vào, anh ta bỗng nhận ra…

?

Không đúng. Điều này thực sự rất không đúng.

"Này Hạ Ngạn Hoài, cậu nói anh nghe xem nào?" Anh ta muốn xem thử anh chàng đẹp trai đến mức này còn có thể gặp phải vấn đề tình cảm gì.

Hạ Ngạn Hoài: "Em không có vấn đề tình cảm."

Cũng không thể gọi là vấn đề tình cảm.

Nhưng lời anh nói không lọt được vào tai Triệu Khâm Diệu, anh ta đã bắt đầu phân tích: "Dạo này anh không thấy cậu gần gũi với cô gái nào cả, cậu bận như chó luôn rồi, thời gian đâu mà nghĩ đến con gái? Mấy cô bé trong văn phòng dù rất ngưỡng mộ ngoại hình của cậu, nhưng anh nghe họ nói cậu không hợp làm bạn trai hay chồng, chỉ hợp treo lên tường thôi.

Gần đây cậu làm gì có chuyện gì…"

Hạ Ngạn Hoài: "Không phải gần đây…"

Vừa nói ra câu này, cậu lại cảm thấy có gì đó không ổn nên ngậm miệng lại.

Nhưng người đàn anh nhạy bén của cậu lại nắm bắt được điểm mấu chốt: "Là cậu thích người ta, nhưng người ta không thích cậu?"

Hạ Ngạn Hoài: "Anh à, anh có thể đừng nghĩ nhiều quá được không?"

Triệu Khâm Diệu gạt phắt đi: "Không được, cậu không biết cậu quan trọng với cái văn phòng này thế nào đâu. Vấn đề của cậu mà không giải quyết được thì văn phòng này nguy lắm đấy!"

"Ngạn Hoài, chuyện theo đuổi con gái không phức tạp đến thế đâu. Cậu cũng không thể vì đã quen được người khác săn đón mà không chủ động với người cậu thích được, đúng không?" Khi nói lý thuyết, người ta thường nói thao thao bất tuyệt, "Bố mẹ cậu đã cho cậu điều kiện bẩm sinh ưu việt đến thế rồi mà cậu còn không theo đuổi được con gái thì chỉ có thể nói là cậu chưa đủ tận tâm thôi…"

"Không phải em thích cô ấy, là…"

Triệu Khâm Diệu: "?"

Đến bước này rồi, não bộ của trai thẳng dân tự nhiên cũng bắt đầu hoạt động hết công suất.

"Vậy là người ta thích cậu, tỏ tình với cậu nhưng cậu không đồng ý, sau đó lại cứ mãi vấn vương không nguôi?"

Bầu không khí dường như ngưng lại mất hai giây nhưng lại dài đằng đẵng như hàng thế kỷ.

Hạ Ngạn Hoài rõ ràng bị mạch suy nghĩ của Triệu Khâm Diệu làm cho chấn động, nhưng lại lập tức chuyển sang thở dài: "Anh, công việc của anh dạo này chưa đủ bận à?"

Triệu Khâm Diệu, vốn đang cảm thấy công việc quá tải đến muốn điên rồi: "…"

Nhưng từ miệng Hạ Ngạn Hoài quả thật không moi được lời nào có giá trị. Triệu Khâm Diệu hơi thất vọng, cậu em này một chút cũng không muốn hé mồm tâm sự với ai. Tuy nhiên, với tư cách là đối tác khởi nghiệp cùng nhau, Triệu Khâm Diệu cảm thấy mình có nghĩa vụ quan tâm đến tâm trạng của đàn em.

Cuối cùng anh ta nói: "Ngạn Hoài, đều là người trưởng thành rồi, có những chuyện nếu đã nghĩ thông suốt rồi thì cứ làm đi, đừng để cuối cùng bản thân phải hối tiếc."

"Chúng ta cũng vừa mới hoàn thành một dự án, thời gian không eo hẹp như lúc trước nữa. Tôi cho cậu mấy ngày nghỉ phép, tập trung giải quyết việc riêng đi, OK chứ?"

Khi nói câu này, Triệu Khâm Diệu còn cảm thấy hơi xót xa. Văn phòng này nếu thiếu đi Hạ Ngạn Hoài thì thật sự gục mất.

Hạ Ngạn Hoài im lặng một lát, dường như thật sự đang suy nghĩ, nhưng rất nhanh, anh đã nói: "Không cần."

Tiếp sau đó, anh nhìn thấy đàn anh của mình thở phào nhẹ nhõm.

"…"

Mùa đông ở thành phố Thịnh An mang đến cảm giác ẩm ướt và lạnh lẽo, khiến thời gian như thể bị kéo dài hơn hẳn, nhất là khi người ta bắt đầu lạc lối trong một vấn đề khó xử. Dạo gần đây, Hạ Ngạn Hoài thường xuyên nhớ đến một người, khiến cuộc sống của anh xuất hiện một số phiền toái. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!