Chương 13: Tôi bế cậu nhé?

Lạc Cẩm Hi cứ mải mê cúi đầu giải thích với mấy cô bạn cùng phòng chẳng khác nào robot trên nhóm chat, chẳng thèm ngó đường, không cẩn thận liền đâm sầm vào một bức tường thịt. Cô "a" một tiếng, sau đó đưa tay xoa xoa trán.

Không biết từ lúc nào, Hạ Ngạn Hoài đã quay người lại, lặng lẽ đứng đó nhìn cô cúi đầu dán mắt vào điện thoại, Lạc Cẩm Hi vừa ngẩng đầu lên liền đụng ngay ánh mắt anh.

"Cậu không muốn đi Palau nữa rồi phải không?" Hạ Ngạn Hoài hỏi.

"Muốn chứ." Lạc Cẩm Hi hơi hoang mang, chẳng lẽ lúc nãy cô thể hiện chưa đủ hào hứng sao? Từ lúc biết được họ đang trên máy bay đến Palau, sau một hồi ngơ ngác, Lạc Cẩm Hi đã bắt đầu bùng nổ cảm xúc và phát huy hết mức giá trị tinh thần của mình mà.

"Thế sao cậu cứ dán mắt vào điện thoại suốt vậy?"

Với tư cách là nhà tài trợ duy nhất cho chuyến đi này, Hạ Ngạn Hoài dĩ nhiên có đủ tư cách để tỏ ra bất mãn với thái độ của cô. Có điều, anh hỏi cũng không phải để trách móc gì cả, chỉ là anh nghĩ nếu Lạc Cẩm Hi muốn đi nơi khác hơn thì anh cũng sẵn sàng thay đổi lịch trình.

Nhưng Lạc Cẩm Hi thì có hơi hiểu lầm, cô lập tức tắt màn hình điện thoại, hai tay chắp trước ngực lắc lư: "Đừng giận mà, lúc nãy tôi đang trả lời tin nhắn thôi, tối qua nhiều người nhắn quá, tôi chưa trả lời kịp."

Hạ Ngạn Hoài liếc nhìn cô một cái, sau đó giơ tay nắm lấy quai túi xách của cô, giọng trầm thấp: "Để tôi dắt cậu đi, cậu cứ lo trả lời tin nhắn đi, đi mà không nhìn đường gì cả."

"…"

Lạc Cẩm Hi cười hì hì hai tiếng.

Chuyến đi lần này của họ còn có một quản gia chuyên trách lo toàn bộ việc ăn ở, sinh hoạt, đồng thời cũng phụ trách liên hệ với huấn luyện viên lặn biển và các lịch trình khác.

Xuống máy bay, việc đầu tiên là đến khách sạn làm thủ tục nhận phòng, hai người ở chung một phòng suite. Lạc Cẩm Hi là người chọn phòng trước, mối quan hệ của hai người thân thuộc đến mức ở chung một mái nhà cũng không có gì kỳ lạ.

Nhưng trong lúc ăn trưa, Lạc Cẩm Hi đột nhiên nhớ ra một chuyện rất quan trọng: "Chúng ta có mang theo thiết bị quay dưới nước không nhỉ?"

Hạ Ngạn Hoài vẫn dán mắt vào đĩa thức ăn trước mặt: "Huấn luyện viên lặn sẽ lo luôn khoản chụp ảnh cho cậu."

Vậy thì yên tâm rồi.

Lạc Cẩm Hi vừa đối phó với đám bạn cùng phòng vẫn đang đầy tò mò, vừa tranh thủ chọn đồ bơi. Lúc ở trên máy bay cô đã chọn trước vài bộ, giờ đang nghĩ xem mặc bộ nào sẽ lên hình đẹp nhất.

Ngay từ lúc quyết định tặng cô chuyến đi này, Hạ Ngạn Hoài đã xác định rõ bản chất của hành trình này chính là tặng cô một bộ ảnh cá nhân chất lượng cao. Một người mà đến ăn khoai lang nướng mùa đông cũng phải chụp ảnh đăng lên nhật ký như cô thì ra ngoài chơi nhất định sẽ rất quan tâm đến việc ra ảnh đẹp. Dù từng bị Lạc Cẩm Hi chê là không có chút thú vui đời thường nào, nhưng Hạ Ngạn Hoài vẫn rất kiên trì với suy nghĩ ấy.

Ngày đầu tiên sau khi hạ cánh, hai người dành thời gian nghỉ ngơi trước, sau đó Lạc Cẩm Hi kéo Hạ Ngạn Hoài đi dạo một vòng siêu thị lớn trong trung tâm thành phố. Nơi này chủ yếu bán hàng nhập khẩu, cô hớn hở chất đầy một xe đồ ăn vặt, Hạ Ngạn Hoài đi theo sau cô, tiện tay bỏ thêm vài thanh sôcôla, thấy Lạc Cẩm Hi còn biết mua thêm cả nước uống, anh cũng lặng lẽ bước theo sau.

Lúc tính tiền, Lạc Cẩm Hi giàu nứt đố đổ vách tuyên bố, hôm nay tất cả chi phí đều do Lạc tiểu thư cô bao trọn, bởi vì siêu thị ở đây có hỗ trợ thanh toán qua WeChat và Alipay. Nhưng trước khi biết điều đó, cô vẫn đang mở to đôi mắt long lanh của mình nhìn chằm chằm vào Hạ Ngạn Hoài.

Anh nghe thấy Lạc Cẩm Hi hỏi: "Cậu không phải cố tình kéo tôi tới cái chỗ lạ nước lạ cái này, rồi thâu tóm quyền tài chính để khống chế tôi đấy chứ?"

"…Tôi bị bệnh chắc?" Người ta khi cạn lời quá mức sẽ bật cười trong bất lực.

"Vậy mà cậu không đưa tiền cho tôi…" Người bên cạnh nhỏ giọng nói thầm.

Chưa đầy một phút sau khi lẩm bẩm, Lạc Cẩm Hi đã phát hiện ra ở đây chỗ nào cũng hỗ trợ WeChat và Alipay. Thế là từ công dân sống khiêm nhường, cô lập tức lột xác thành tiểu thư nhà giàu, kiêu ngạo vô cùng.

Bởi vì đã hào phóng vung tiền trả hết hóa đơn nên cô cũng yên tâm thoải mái sai bảo Hạ Ngạn Hoài xách đồ.

Chuyến đi lần này đối với Lạc Cẩm Hi mà nói hoàn toàn là bốc đồng, hôm trước trên máy bay, cô ngủ say như chết, còn đêm nay thì lại phấn khích đến mức mất ngủ. Ngược lại, Hạ Ngạn Hoài lại trông có vẻ rất mệt mỏi, bị anh liếc qua một cái đầy oán trách, Lạc Cẩm Hi mới nhớ ra đêm qua cô say khướt, Hạ Ngạn Hoài không chỉ nửa đêm phải chạy tới đón, mà còn đưa cô lên máy bay ngay trong đêm, suốt cả hành trình cô cũng chẳng khiến người ta bớt lo, nên chắc chắn anh cũng chẳng được ngủ ngon.

Bạn Lạc là người thấu hiểu sâu sắc đạo lý đối nhân xử thế, lập tức nói: "Tôi im ngay đây, cậu nghỉ ngơi cho tốt đi. Nếu như cậu vẫn không ngủ được thì tôi hát ru cho nhé? Tôi hát hay lắm…"

Hạ Ngạn Hoài mặt không cảm xúc đóng cửa phòng mình lại, dường như sợ chỉ chậm một bước nữa thôi, vị tổ tông kia thật sự sẽ xông vào giữa đêm để biểu diễn giọng ca tuyệt vời của mình.

Một đêm yên bình.

Lạc Cẩm Hi trằn trọc trở mình hơn một tiếng đồng hồ rồi cũng từ từ chìm vào giấc ngủ, tiện thể còn mơ một giấc mơ, chỉ tiếc là lúc tỉnh dậy thì cô đã quên sạch nội dung.

Khí hậu ở Palau khiến người ta vừa đặt chân đến đã có cảm giác như mùa hè lập tức ùa về, ánh nắng bên ngoài cũng rất rực rỡ. Có điều, Hạ Ngạn Hoài vẫn không khỏi cảm thán trước một loạt công đoạn chuẩn bị trước khi ra khỏi nhà của Lạc Cẩm Hi. Cô tự bôi kem chống nắng cho mình còn chưa đủ, tiện thể còn chăm sóc cho Hạ Ngạn Hoài một chút, nửa ép buộc bắt anh phải để cô bôi một lớp kem chống nắng dày lên mặt và tay anh. Mũ che nắng, kính râm, đồ bơi liền thân chống sứa, đủ loại được cô lôi ra từ vali.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!