Chương 85: (Vô Đề)

Mình thoải mái kéo hở lớp dây thun ở phần lưng quần của cô Trang nhằm tạo khoảng trống vừa đủ để cánh tay nhỏ thó này đủ sức luồn sâu vào phần hạ bộ của cô mà cứ như thể việc ấy rất bình thường và chẳng có gì phải kiêng nể vậy.

Suy cho cùng thì việc thay đổi cách xưng hô sự thật không hề làm giảm đi thái độ nhiệt tình trong quan hệ xác thịt giữa mình và cô đi chút nào cả mà trái lại nó còn càng làm tăng lên sự kích thích cho dòng máu nóng sẵn có trong người mình luân chuyển mạnh mẽ hơn bởi một chút gì đó lạ lẫm, một chút gì đó ngang trái và một chút gì đó gọi là vượt rào cản "khuôn phép của cảm xúc".

Mình thật sự thích cụm từ đó, "khuôn phép của cảm xúc".

Mà đó là còn chưa kể đến cái hoàn cảnh hiện tại đầy thuận lợi khi mà không gian xung quanh cứ như một chốn bồng lai tiên cảnh giữa đời thật.

Có gió, có mây, có ánh sáng mặt trời, có cả sự mát mẻ thuần khiết và nhất là không một bóng người quen thân hay biết mặt, không cần lo sợ ai đó bất ngờ ập đến để rồi phải đành tan hoang bỏ dở mà lẳng lẳng dừng lại nỗi niềm lạc thú.

Một thế giới riêng ngỡ như chỉ có trong tiềm thức mà giờ đây lại hiển hiện ngay trước mắt nên đừng có hỏi tại sao mà bỗng nhiên mình lại có những ham muốn rạo rực đến vậy.

Mặc kệ cho đôi mắt yên bình và nét ngài đoan trang kia vẫn đang nhắm hờ say giấc, mình cứ tự nhiên mà mò mẫm và khuấy động tứ tung trong cái khoảng không gian bịt bùng, u tối và toàn vải là vải ấy đến mức chẳng buồn lo sợ bị phát hiện, lo sợ bị bắt quả tang như thưở nào.

Cái thưở mà linh hồn mình vẫn còn "khá" trinh nguyên và thể xác này vẫn chưa hề bị đeo bám "dai dẳng" bởi hai chữ "nhục dục" đầy khoái cảm.

Nhưng rồi chỉ ngay sau một hồi trầy trật luồn lách khá khó khăn với cái tư thế ngủ nghiêng người sang bên đầy bó buộc của cô Trang thì cuối cùng mình cũng đi đến quyết định là nên làm cho phần thân dưới của cô ngửa lên đã rồi tính gì thì tính.

Nhanh chóng khẽ rút tay ra và đặt vào hai bên eo của cô Trang, mình nhẹ nhàng xoay thân người của cô theo chiều kim đồng hồ gần 90 độ để cho cả cơ thể cô quay về tư thế ngửa hẳn và không quên tách hờ hai chân nhằm tạo không gian cho phần háng của cô được giải thoát.

Chẳng thể để mất một giây nào với cái tâm can đang bốc hỏa ngùn ngụt, mình lại nhanh chóng cho tay vào bên trong quần của cô mà bóp nhè nhẹ hai bên bắp chân rồi thỉnh thoảng rê tay lên gần phần bím đang bị lớp vải quần chip mỏng tang bó buộc mà vuốt nhè nhẹ đầy kích thích.

Cứ thản nhiên như thế, mình tiếp tục tinh nghịch xoa đều đều lên hai bên phần bẹn háng chân rin rít mà không ngờ rằng cô đã dậy tự lúc nào với một cặp mắt him híp dõi theo từng hành động của mình tự nãy giờ.

Và chỉ cho đến khi cô Trang lên tiếng thì mình mới biết mà bất giác giật mình chững lại những hành động đầy hăng hái.

- Mấy giờ rồi Duy... Cô Trang nói giọng ngái ngủ rồi khẽ chau mài nhìn lên cảnh trời về chiều.

Có lẽ cũng bởi tại cái thứ ánh sáng ban ngày tuy quen thuộc nhưng chưa thật ưa nhìn sau vài giờ nhắm nghiền này làm cho đôi mắt cô phải híp lại để né tránh trông rất ngộ.

- Cô... à dạ... cỡ 3 giờ 20 rồi á cô... màn hình điện thoại kìa... Mình bất ngờ tròn mắt hích cả gương mặt về phía ánh nhìn của cô khi nghe tiếng nói.

- Cô hoài ha... nói rồi... là "mẹ"... Cô Trang chắp miệng rồi khẽ lắc đầu.

- Quên... hì... mà Duy đánh thức mẹ dậy hủm... Mình hơi cúi đầu ngại ngùng rồi nhìn sâu vào mắt cô mà hỏi một cách khá ngu ngơ vì rằng mình là người biết rõ hơn ai hết tại sao cô lại dậy.

- Ừa... mà nãy giờ có ngủ... hay thức... Cô Trang khẽ lấy tay lau nhẹ phần mồ hôi lấm tấm trên vần trán mình.

- Có... Duy ngủ... ngủ được một chút... Mình cười xòa rồi gật đầu lia lịa.

- Ừa... kêu mẹ dậy bằng cách mò mẫm lung tung... hư... mà sao hông đánh thức mẹ dậy đúng giờ... nãy dặn con rồi... Cô Trang cười mỉm chi nhẹ nhàng.

- Thôi... để mẹ ngủ... dậy làm gì đâu... tối qua mẹ hông ngủ... sáng cũng vậy rồi lại đi nắng trưa giờ... ngủ lấy lại sức... xuống đây thư giản đi mẹ... Mình lại lắc đầu rồi khẽ dịch chuyển cánh tay tự nãy giờ vẫn đang trong quần cô Trang để mà chà sát và gãi nhè nhẹ chậm rãi lên trên phần bắp đùi của cô mà ra vẻ rất tình tứ.

- Thương mẹ quá ha... nhưng thôi... dậy... để mẹ đi chợ... không là tối nay không có gì ăn đâu đó... phải nấu chứ... Cô Trang cười tít mắt rồi hơi nhướn người dậy khẽ đặt lên má mình một cái hôn sâu phát thành tiếng "chụt".

- Chợ làm gì đâu... mà sáng bàn là đem đồ ăn xuống đây ăn luôn rồi... nãy Duy kiếm lại hông thấy gì hết... Mình cười rồi nhìn về phía bức tường xa xa.

- Cũng tính mang theo nhưng thấy còn ít đồ ăn... sợ không đủ nên thôi... mà mẹ đi mua lát là xong ngay... tay kìa... con quậy quá nha... Cô Trang xoa nhè nhẹ hai bên thái dương của mình rồi chợt bặm môi trách móc khi cái tay hư đốn của mình cứ chà sát liên hồi vào hai bên bẹn háng bên trong quần cô.

- Lát tối mẹ con mình đi ăn quán đi... rồi đi dạo luôn... chứ xuống đây mà còn cơm nhà chi đâu... Mình cười khì đầy hối lỗi rồi từ tốn lấy tay ra khỏi quần cô sau đó nằm nhoài căng cơ ra võng với cái vẻ khoan khoái hiếm có.

Khoảng thời gian đó, những thời điểm ở bên cô Trang luôn tạo cho tâm hồn mình sự khoan khoái và thư giản hết mực vì cô luôn tạo ình cảm giác gần gũi và hơn hết là mình luôn được là chính bản thân khi bên cô, không cần che giấu, không cần giả tạo, thoải mái chia sẻ niềm vui nỗi buồn, tự do trong suy nghĩ và hành động.

- Ừm... để mẹ vào nhà rửa mặt cái đã... Cô Trang bất ngờ gật đầu ưng thuận với ý kiến của mình rồi từ từ ngồi dậy cột tóc chỉnh tề sau đó khẽ chống một chân xuống đất để lấy trụ chuẩn bị đứng lên.

- ... Mình vẫn nằm im lặng ở đó nhìn về phía góc sân, nơi mà cái ki hốt rác màu nâu sậm đang được treo lủng lẳng và đã rỉ sét.

- Duy... con vào luôn đi... nằm trưa giờ ngoài đây rồi... vào nhà át... Cô Trang lay nhẹ vai mình khi thấy mắt mình bỗng nhiên xa với sao đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!